Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cám ơn.” Lục Dĩnh từ cơn mê man dần dần tỉnh lại. Hướng cậu bé nói một tiếng cám ơn.

“Sao cậu lại ở đây một mình? Cha mẹ cậu đâu?” Cậu bé sốt ruột gặng hỏi. “Trời nắng như vậy còn nhốt mình trong xe, cậu sẽ bị hun chết đấy!”

“Anh tôi đi có việc…” Lục Dĩnh bị giọng nói lớn của cậu ta dọa sợ, co rúm lại như làm sai điều gì.

“Vậy đi theo tôi!” Cậu bé kéo tay Lục Dĩnh, đi thẳng vào khu rừng gần đó.

Đi tầm mười lăm phút đến một con suối nhỏ, cậu ta cúi xuống lấy đầy bình nước trên lưng, còn lấy khăn tay thấm nước mát cho Lục Dĩnh lau mặt.

“Cậu… tôi đi như vậy anh trai sẽ tức giận.” Lục Dĩnh được suối mát làm cho tỉnh táo, nghĩ đến bọn họ quay lại sẽ tức giận, run rẩy cầm khăn trong tay.

“Chúng ta ngồi đây một lát rồi sẽ trở lại.” Cậu bé mỉm cười vui vẻ, an ủi Lục Dĩnh. “Ở ngoài đó nóng sẽ say nắng.”

Lục Dĩnh cũng không biết đường quay ra, chỉ im lặng gật đầu một cái.

Lục Dĩnh như vậy mà cùng cậu bé ngồi bên suối, không rõ vì sao mà cả hai đều thiếp ra ngủ. Cho đến buổi tối, mới bởi vì tiếng ồn mà tỉnh dậy.

“Tìm bên kia” Tiếng quân đội có vũ trang chạy từng đoàn trong khu rừng lớn, Lục Dĩnh càng hoảng sợ lùi vào trong góc.

Cậu bé kia kéo tay cô trốn vào một bụi cây: “Đừng sợ, nơi này luôn có quân đội tuần tra như vậy! Để bị bắt sẽ rắc rối, tôi đưa cậu rời đi.”

Nói rồi kéo cô chạy đến một mỏm đá gần đó, bên dưới nước biển dâng lên cuồn cuộn. Bọn họ theo lối đó mà mon men đi xuống.

Không ngờ chờ đợi bên dưới lại là Trình Cẩn cùng Lạc Nhạn.

Lục Dĩnh thấy bọn họ liền vui vẻ, muốn vung tay ra khỏi tay cậu bé kia chạy đến. Không ngờ vừa tới sát gần, Lạc Nhạn trực tiếp nắm lấy cổ cô bóp mạnh.

“Nhạn ca ca…” Lục Dĩnh khó thở, hai tay giữ lấy tay Lạc Nhạn, đôi mắt đầy vẻ khó hiểu.

Lạc Nhạn vung tay lên tát cho Lục Dĩnh một cái thật mạnh, khiến cô ngã nhào lên nền cát. Sỏi đá cứa chảy máu làn da trắng trẻo, máu thấm vào cát tạo ra cảnh tượng chói mắt.

“Em ăn phải gan hùm rồi?” Lạc Nhạn đôi mắt đỏ ngầu, hung dữ nhìn xuống Lục Dĩnh. Hắn còn tiến lại gần muốn tiếp tục ra tay.

“Thả cậu ấy ra!” Cậu bé kia trượng nghĩa, vội vàng xông tới ngăn cản.

Trình Cẩn một chân liền đạp cậu bé ra xa.

“Nhạn ca ca, Cẩn ca ca nghe Tiểu Dĩnh giải thích…” Lục Dĩnh khóc đến hoa lê đái vũ, bò tới chân Lạc Nhạn ôm lấy. “Mọi chuyện không phải như vậy đâu.”

Cô không có muốn bỏ trốn nữa, cũng không dám còn tâm tư ấy. Sau trận đòn kia cô quả thực chỉ muốn ở bên cạnh họ ngoan ngoãn cố gắng sống thật dễ dàng.

Lạc Nhạn giữ chặt đầu cô, để cho cô nhìn thấy cậu bé kia lồm cồm bò dậy. Trình Cẩn đã lên xong cò súng, hướng về chân cậu bé kia nhắm.

Đoàng một tiếng.

Cậu bé la lên thất thanh, sau đó ngã khụy xuống. Một chân cậu ta bị bắn tới nát bét không rõ máu thịt.

“Đừng mà!” Lục Dĩnh sợ hãi, vội vàng hét lên. “Không phải cậu ấy, tha cho cậu ấy đi, không phải như anh nghĩ đâu mà”

Tiếng khóc xé ruột gan không làm động tác của Trình Cẩn chậm lại, một lần nữa nhắm bắn.

Lần này là vào tay trái.

Bên này Lục Dĩnh không ngừng khóc lóc cầu xin: “Em không có bỏ trốn mà, không có mà…. cầu xin anh tha cho cậu ấy.”

Cô không muốn chàng trai có sức sống cùng tự do mãnh liệt vậy vì cô mà chết đi.

Có điều càng nỉ non càng chọc điên bọn họ, Lạc Nhạn bắt cô mở mắt, chứng kiến toàn bộ đạn ghim vào cơ thể của cậu bé. Cho đến tận khi Lục Dĩnh ngất đi.

Kéo lê Lục Dĩnh trở lại biệt thự, cơ thể cô đã bị cào rách vô số vết thương. Bị tàn nhẫn vứt mạnh xuống nền đất.

Lục Dĩnh vì đau mà mơ màng tỉnh lại. Vốn muốn lên tiếng giải thích nhưng nghĩ đến sự kiện kinh hoàng vừa rồi, cô lại không thể thốt lên lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận