Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bọn họ từ đầu đã không muốn tin, Lục Dĩnh không cách nào có thể giải thích được. Mệt mỏi trong cơ thể cộng thêm mất máu từ trước, khiến Lục Dĩnh một câu cũng không nói lên nổi một chữ.

“Bỏ trốn?” Lạc Nhạn nắm tóc Lục Dĩnh, buộc cô phải đối mặt với hắn.

Lục Dĩnh bất lực, chỉ có thể lắc nhẹ đầu. Cảm giác cơ thể nặng trĩu, nhắm mắt lại muốn trốn tránh hiện thực.

Cô nghe ra được tiếng roi da của Trình Cẩn.

Đây vốn là thứ gieo cho cô thập phần sợ hãi, mỗi lần hắn lấy ra nó cũng đều khiến Lục Dĩnh ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng lần này, cô chỉ gương đôi mắt trong trẻo lên nhìn.

“Em không có gì muốn giải thích?” Roi đầu tiên vút xuống, kéo ra một vệt dài máu tươi. Căn phòng vốn rộng lớn cùng thông thoáng hiện giờ tràn ngập mùi tanh của máu.

Lục Dĩnh vẫn như cũ không nói gì, chỉ ưm lên một tiếng. Roi thứ nhất, roi thứ hai, roi thứ ba quất xuống….

Mỗi lần Lục Dĩnh lịm đi, bọn hắn sẽ thô bạo quăng cô vào bồn nước lạnh, khiến cô khó thở mà vùng vẫy tỉnh lại. Lục Dĩnh ước bản thân có thể như vậy mà chết đi.

Dường như còn chưa thỏa mãn, Lạc Nhạn tiến lại gần, sờ lên đôi chân đỏ thẫm bởi máu: “Đôi chân này của Tiểu Dĩnh bỏ trốn, vậy chúng ta không cần nó nữa nhé.”

“Đừng… đừng mà.” Lục Dĩnh thật sự hoảng sợ rồi, vội vàng bò dậy giữ lấy chân hắn. “Tiểu Dĩnh sẽ không bỏ trốn nữa, Tiểu Dĩnh biết sai rồi.”

Nhưng đổi lại chỉ là một cái đạp tàn nhẫn. Lạc Nhạn để đôi giày da trên khớp gối Lục Dĩnh, dùng lực đạp mạnh một cái.

Cô có thể nghe thấy được tiếng xương mình vỡ vụn.

“Aaa…” Lục Dĩnh cúi người ôm lấy chân, hét lên một tiếng thống khổ. “Tại sao không tin em… tại sao…. em đã làm gì sai chứ?”

Trình Cẩn tiến lại gần, lần nữa đưa chân đạp gãy bên còn lại của Lục Dĩnh: “Chúng tôi yêu thương em như vậy em còn dám bỏ trốn. Lại còn giảo biện!”

“Không có mà… em không có bỏ trốn.” Lục Dĩnh khóc lên nức nở, ôm lấy bụng mà nấc nghẹn. “Các người đều là quái vật… đều là quái vật phát điên…”

Lạc Nhạn chỉ cười lạnh một tiếng, nắm lấy eo Lục Dĩnh từ từ lột ra lớp quần áo sớm đã thấm máu mà dính vào làn da trắng nõn.

Một nơi bàn tay hắn đi qua đều đem đến sự đau rát khôn cùng.

Đêm đó, bọn họ mặc kệ vết thương trên cơ thể cô chảy máu, tàn nhẫn mà thay phiên nhau thoả mãn trên cơ thể Lục Dĩnh.

Lục Dĩnh tỉnh lại đã phát hiện mình trở trong phòng tối. Đây chính là trừng phạt đáng sợ nhất.

Nó không trực tiếp tác động lên cơ thể xong lại dần dần ăn mòn tâm trí Lục Dĩnh. Nơi này không có tiếng động, càng không có ánh sáng. Tăm tối đến mức đưa tay lên không thể nhìn thấy được.

Lạc Nhạn xây căn phòng này ở biệt thự bọn họ để dạy dỗ cô, không ngờ nơi này vậy mà cũng có một chiếc.

Sáu bức tường đều được xây cách âm tuyệt đối, tất cả các góc đều được bo tròn. Lục Dĩnh trốn cũng không có cách nào, chỉ có thể nằm xuống sàn nhà ôm lấy cơ thể mỏng manh. Yên tĩnh đến nỗi Lục Dĩnh có thể nghe thấy nội tạng của bản thân đang hoạt động.

Vết thương trên người bốc ra mùi tanh nồng, còn có chút thối dường như đã mưng mủ.

Lục Dĩnh không rõ bản thân đã ngất đi rồi tỉnh lại bao nhiêu lần, đến khi Lạc Nhạn mở cửa ra.

Ánh sáng sau lưng hắn, hiện giờ đối với cô giống như thiên đường vậy.

“Nhạn ca ca… Tiểu Dĩnh biết sai rồi.” Lục Dĩnh lê lết thân thể tan nát, muốn bò về phía hắn. “Cầu xin anh cho Tiểu Dĩnh ra ngoài đi”

Bởi vì cổ họng khô khốc, tiếng nói phát ra thều thào giống như tiếng oan hồn vọng lên từ địa ngục.

“Biết sai?” Lạc Nhạn cười khẩy một cái, trên tay hắn cầm một ly nước lọc nhỏ. “Tiểu Dĩnh có muốn uống nước không?”

Lục Dĩnh cố hết sức bò về phía hắn. Đợi đến khi cô gần tới rồi, hắn lại đem nước toàn bộ đổ xuống giày da.

“Nhạn ca ca…” Lục Dĩnh gương đôi mắt tuyệt vọng lên nhìn hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận