Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mau uống đi, còn không sẽ bị thấm hết.” Lạc Nhạn ngồi xổm xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào Lục Dĩnh.

Thân hình hắn vốn cao lớn, ngay cả khi ngồi xuống cũng đem lại cảm giác áp bức đáng sợ. Giống như hắn chưa từng dịu dàng cùng cưng chiều đối với Lục Dĩnh vậy.

Lục Dĩnh muốn khóc, muốn cầu xin hắn mủi lòng, lại càng muốn bọn họ tin tưởng cô nhưng không còn sức lực, cổ họng khô tới bỏng rát chỉ có thể đưa lưỡi từng chút từng chút liếm đi chút nước.

“Em thấy không, Tiểu Dĩnh là một bé chó nhỏ.” Lạc Nhạn không để cô liếm hết nước, kéo tóc cô lên để cô có thể nhìn thẳng vào mắt hắn. “Một con chó thì nên học cách trung thành.”

Lạc Nhạn ghét bỏ người Lục Dĩnh hôi thối, tay hất một cái liền khiến cô lần nữa ngã sõng xoài ra đất. Cơ thể quá yếu, Lục Dĩnh chỉ có thể “a” lên một tiếng rồi nằm bất động trên đất.

Ánh sáng trong căn phòng le lói.

“Em ở đây học cho nhớ!” Đến khi Lạc Nhạn rời đi lại chỉ còn một bóng tối mờ mịt

Trình Cẩn trong phòng làm việc gọi điện cho ai đó.

“Vâng, thưa ngài, hôm nay chắc chắn ngoài thuyền đánh cá không có ai lên đảo” Đầu bên kia trả lời giọng điệu thật khảng định.

Bởi vì hắn đang mở loa ngoài, toàn bộ đã bị Lạc Nhạn nghe thấy được. Bọn hắn đều đưa mắt nhìn nhau. Kinh tế cùng quân sự nước A đều nằm trong tay bọn hắn, không lý nào thái tử nước A lại dám không điều người theo bọn hắn dặn dò.

Bên thái tử cũng đang là giông bão lớn.

” Lý Mẫn, cô chán sống rồi à?” Vị thái tử cao cao tại thượng, hiện tại như phát điên, quần áo sộc xệch không ngừng ném đồ về phía cô gái quỳ trên đất.

Gương mặt của nữ tiếp viên bị đánh tới sưng bầm như đầu heo, tóc tai cô ta bị giật tới hói một mảng. Vừa quỳ vừa không ngừng gào lên khóc lóc.

“Thái tử tha tội, thái tử tha tội.” Cô ta hoảng sợ tới không nghĩ được gì, chỉ không ngừng dập đầu lặp đi lặp lại một câu nói cầu xin.

“Tha tội? Tôi tha cho cô, bọn chúng cũng không tha cho cô” Chai rượu vang đắt tiền bị quăng mạnh xuống trước mặt Lý Mẫn, mảnh thủy tinh bắn tung toé, ghim vào làn da vốn trắng nõn của hôm ta. “Con đàn bà ngu ngốc!”

Trình Cẩn căn dặn hắn phái ra phụ nữ thân tín tới rước món hàng kia, vừa hay Lý Mẫn đang ở gần đó. Cô ta luôn luôn rất biết điều hơn nữa lại còn quen biết từ trước, hắn mới yên tâm mà đưa cho cô ta nhiệm vụ này.

Không ngờ cô ta coi thường món hàng kia, tiếp tục chơi bời mua sắm, trời tối còn không thèm tới đó đón nó. Hiện tại vì hành động này của cô ta mà xảy ra một trận náo động.

Lạc Nhạn ngay cả quân đội cũng đã huy động đến. Còn kinh động đến cha hắn.

Thái tử lo rằng chức thái tử này của hắn sắp rớt xuống khỏi đầu rồi. Con ả còn dám cầu xin hắn tha thứ!

“Mau mang cô ta tới bồi tội.” Thái tử ôm đầu, răng hắn không tự chủ được mà bắt đầu va vào nhau.

Hắn là kẻ cung cấp tội phạm chiến tranh cho Lạc Nhạn, hắn hiểu rõ nhất bọn chúng có thể làm những gì. Thí nghiệm kinh hoàng đó không phải là mức con người có thể chịu đựng được.

Hiện giờ chỉ còn cách đưa Lý Mẫn tới nhận tội trước còn có chút hi vọng. Phụ vương đã dặn nếu lần này dám gây ra tổn thất, chức thái tử này sẽ nhảy lên đầu thằng em trai tạp chủng của hắn!

Thái tử tức giận đến phát điên! Vừa lôi vừa đạp Lý Mẫn như trái bóng, thân hình nóng bỏng của cô ta càng chỉ làm hắn thấy ngứa mắt!

Lạc Nhạn mặc kệ thái tử kia trình bày, vội vàng cùng Trình Cẩn chạy vội tới phòng tối. Bọn hắn giận tới không kịp suy xét, cô gái nhỏ như vậy mà phải chịu oan.

Cửa phòng được mở ra, bên trong là Lục Dĩnh dường như sắp chết, chỉ còn thoi thóp thở.

Cả người chi chít những vết thương đã khô máu, có vết dường như bắt đầu mưng mủ, chân bị đánh gãy không thể cử động, đầu tóc rối bù. Cả cơ thể bốc lên mùi không dễ ngửi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận