Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lạc Nhạn thấy Lục Dĩnh không có trả lời cũng không tức giận, chỉ cẩn thận giúp cô tháo ra kim truyền, ôm cô xuống giường lớn. Trình Cẩn cũng nằm xuống bên cạnh, bọn họ như ngày trước ôm lấy cơ thể bé nhỏ của Lục Dĩnh, có điều lần này đều cẩn thận cùng nhẹ nhàng để không động đến vết thương của cô.

“Ngoan, ngủ một chút.” Trình Cẩn mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống liền ngủ được. Cơ thể thơm tho của Lục Dĩnh, còn quyện với chút mùi tanh của máu khô. Hắn rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Bên này Lạc Nhạn cẩn thận giữ Lục Dĩnh để cô không thể chạy.

Mấy tuần sau đó bọn họ đều để Nhậm Tuyết chữa trị cho cô, cũng không động vào cơ thể cô lần nào. Còn cẩn thận dặn dò bác sĩ trên người cô tốt hơn không được để lại sẹo.

Lục Dĩnh vẫn như cũ duy trì trạng thái trầm lặng không chịu hé miệng. Lạc Nhạn cùng Trình Cẩn mỗi ngày đều đặn trở về bồi cô ngủ, tới khi bọn hắn không thể nhịn được cũng chỉ có thể tự động cầm tay Lục Dĩnh.

“Tiểu Dĩnh, nay chị tháo băng cho em.” Nhậm Tuyết cầm vào một khay inox, bên trên có đặt vài cái kéo hình dáng khác nhau.

Lục Dĩnh cũng ngoan ngoãn thuận theo.

Nhậm Tuyết cẩn thận cắt ra từng chút một, làn da bên dưới như vậy mà hoàn hảo trắng nõn, không để lại một vết sẹo: “Cơ địa em tốt thật đấy.”

Nhậm Tuyết mỉm cười, sau đó lấy một cái kẹo thưởng cho Lục Dĩnh.

“Khỏi rồi?” Trình Cẩn đứng bên ngoài, thấy Nhậm Tuyết đi ra liền cất tiếng hỏi.

“Một số vết thương sâu vẫn cần băng lại, những cái khác đều tốt.” Nhậm Tuyết trả lời có lệ. “Nhưng chứng chán ăn vẫn như vậy, nếu còn không cải thiện sẽ gây suy nhược cơ thể.”

Trình Cẩn gật đầu, sau đó tiến vào trong.

“Tiểu Dĩnh, hôm nay cho em ra ngoài chơi.” Trên tay hắn còn cầm vào một bộ váy thật xinh đẹp, không những thêu chi tiết cầu kì, đằng sau còn có một cái nơ thật to.

Lục Dĩnh thay lên giống như một nàng công chúa nhỏ.

Trình Cẩn vui vẻ hôn lên má cô, bọn hắn đã tỉ mỉ chuẩn bị, hôm nay khẳng định dỗ được cô gái nhỏ vui vẻ, bù đắp lại hiểu lầm trước đó.

Trình Cẩn và Lạc Nhạn đưa cô đến một công viên giải trí lớn trên đất liền, xung quanh ngoài nhân viên vận hành thì không có một vị khách nào.

“Bé con, hôm nay cho em chơi thoải mái có được không?” Lạc Nhạn thả cô xuống, để cô có thể tự do chọn đồ chơi xung quanh.

Lục Dĩnh là lần thứ hai đến nơi này, trước kia cha mẹ còn sống từng dẫn cô đi chơi một lần, có điều khi ấy Lục Dĩnh còn quá nhỏ, tất cả kí ức đã phai nhòa trong tâm trí, chỉ còn lưu lại vài khoảnh khắc hỗn loạn. Sau này anh trai nhận nuôi dưỡng cô, hắn căn bản không cho Lục Dĩnh ra ngoài.

Đến tận khi bị bán đi.

Lục Dĩnh nhìn Lạc Nhạn, muốn chắc chắn rằng hắn không trêu đùa cô. Sau khi nhận được cái gật đầu khẳng định mới lí nhí nói: “Cám ơn Nhạn ca ca.”

Chỉ một câu nói như vậy thôi cũng đủ khiến hắn vui vẻ.

Lục Dĩnh tràn đầy sức sống nhanh nhẹn chạy phía trước, Lạc Nhạn cùng Trình Cẩn chỉ từ tốn theo sau. Bọn hắn không hứng thú với những thứ này, cũng không muốn làm hỏng nhã hứng của cô gái nhỏ.

Đến trước vòng quay ngựa gỗ, Lục Dĩnh ngước mắt lên nhìn nó ao ước, nhưng đôi chân ngắn không đủ bản lĩnh leo lên. Chỉ có thể đưa ánh mắt mong chờ nhìn về phía Lạc Nhạn.

“Tiểu Dĩnh không leo lên được sao?” Lạc Nhạn tiến tới bế bổng Lục Dĩnh. “Em hôn một cái, anh liền bế em lên chơi.”

Lục Dĩnh nghiêng đầu suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng hôn lên má Lạc Nhạn chụt một cái. Lại nhìn về phía Trình Cẩn, đợi hắn tiến gần lại hôn thêm cái nữa.

Vòng quay ngựa gỗ sáng lấp lánh, xoay vòng xung quanh, chiếc váy của Lục Dĩnh cùng nơ to cũng bay phấp phới, làn gió tự nhiên cũng luồn qua tóc thổi lên cảm giác tự do hiếm khi có được. Lục Dĩnh vui vẻ đến mức cười lên khúc khích.

Bọn họ cứ như vậy cùng nhau chơi, cho đến chiều tối. Trình Cẩn đi tới quầy hàng rong mua một cây kẹo bông lớn màu trắng, bên ngoài còn có đường sợi phơn phớt hồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận