Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Dĩnh cắn một miếng, ngọt ngào tan chảy giống hương vị hạnh phúc dâng trào trong miệng. Cô chỉ dám cắn từng miếng nhỏ, sợ thật nhanh sẽ hết mất.

“Nếu hết, Cẩn ca ca lại mua cho em.” Thứ đồ rẻ tiền này không ngờ lại khiến cô bé của hắn vui vẻ đến như vậy, biết như vậy vừa rồi hắn mua thêm vài cái nữa.

Lục Dĩnh còn chưa ăn xong, trước mặt họ đã là nhà gương.

Nhà gương thiết kế rất đặc biệt, bốn bề đều là gương, dưới chân lại là lớp bạt nảy có lực bật rất lớn. Trẻ con tới công viên này đều rất thích chơi ở chỗ này.

Lục Dĩnh nghe lời giới thiệu của nhân viên vận hành bước vào trong. Lạc Nhạn cẩn thận dặn dò nhân viên nhất định không được tiến vào.

Nhân viên vâng dạ gật đầu, sau đó đứng bên ngoài canh cửa.

Nhà gương như tên gọi, bốn phía đều là tấm gương lớn, bên dưới lại là bạt nhún khiến Lục Dĩnh ngã nhào mấy cái. Trình Cẩn đi theo sau phì cười một tiếng khiến cô gái nhỏ lập tức đỏ mặt tía tai.

Bởi vì ngực liên tục đập xuống bạt nhún, sữa đã thấm ra ướt áo lót trong, ngực cũng căng tức khó chịu. Lục Dĩnh ngồi lại muốn điều chỉnh dây áo cho thoải mái, cảnh tượng này vừa hay lọt vào mắt Trình Cẩn.

“Tiểu Dĩnh khó chịu rồi, để anh tới giúp.” Trình Cẩn từ tốn lột ra chiếc váy xinh xắn, để lộ ra bầu ngực không ngừng rỉ ra dòng sữa trắng thơm lành. Hắn không lãng phí mà nhanh chóng ngậm lấy.

Cảnh tượng trong gương dâm mỹ kiều diễm. Dương vật lớn của Lạc Nhạn không tự chủ mà cứng lên. Hắn tiến gần tới, hôn lên cái miệng anh đào chúm chím rồi mới cúi xuống cùng Trình Cần tận hưởng. Sữa rất nhanh đã bị bọn hắn hút đi hết.

“Hết… hết rồi.” Lục Dĩnh nhỏ giọng nói, muốn bọn hắn dừng lại.

Không ngờ Trình Cẩn như vậy mà xoay người, thuận tiện đưa dương vật lớn đâm vào hoa huyệt. Hoa huyệt thời gian dài không ai khai phá vừa chật vừa ấm, khiến Trình Cẩn không thể kiềm chế trực tiếp đưa đẩy ra vào. Bên này Lạc Nhạn cũng đưa cự vật của hắn tới miệng Lục Dĩnh.

Vốn muốn mở miệng phản kháng, không ngờ bị hắn thừa cơ mà nhét vào.

Hoa huyệt thực ra vẫn còn thật sưng đau, nhưng vừa rồi bọn hắn hút sữa cũng chảy ra không ít dâm thủy bôi trơn: “Ưm.. đừng nhanh như vậy…”

Trình Cẩn cùng Lạc Nhạn bởi vì đã nhịn tới hơn một tuần, hiện tại được chạm vào chỉ muốn nhanh chóng giải tỏa dục vọng, tốc độ ra vào càng ngày càng đáng sợ. Lại thêm đệm nhún bên dưới không ngừng lắc lư, khiến dương vật đảo loạn lên trong hoa huyệt cùng miệng nhỏ.

“Tiểu Dĩnh đúng là bảo vật mê người.” Trình Cẩn cúi xuống, hôn lên lưng Lục Dĩnh, còn cẩn thận mà nhẹ nhàng với từng vết thương trên cơ thể cô.

Qua những tấm gương phản chiếu, Lục Dĩnh nhìn thấy hoa huyệt của bản thân không ngừng mở ra rồi khép lại tiếp nhận Trình Cẩn, nước cũng chảy ra ngày càng nhiều, rỉ xuống bên dưới bạt nhún.

Hắn gia tăng tốc độ rồi bắn ra, có lẽ do nín nhịn quá lâu, lần này hắn ra nhanh hơn mọi khi rất nhiều. Lạc Nhạn thấy hắn đã ra, liền đổi chỗ cắm vào.

“Tiểu Dĩnh, có muốn chơi một trò chơi không?” Lạc Nhạn nhìn cô bé nhỏ đang muốn chạy trốn, lên tiếng dụ dỗ

Lục Dĩnh liên tục lắc đầu, cố hết sức bò về phía trước, cơ thể mỏng manh lại không ngừng bị bạt nhún phía dưới đung đưa, cự vật của Lạc Nhạn liên tục rút ra rồi lại bị hắn tiến tới đút sâu vào bên trong.

Lục Dĩnh chạy thế nào cũng không thoát, nhà gương dường như trở nên dài vô tận. Thông qua bốn phía gương, cô còn nhìn rõ được dục vọng của Lạc Nhạn rong ruổi trên cơ thể mình.

“Em mê người như vậy, làm sao tôi có thể tha cho em đây?” Lạc Nhạn cuối cùng không trêu đùa nữa, nắm eo Lục Dĩnh luật động theo nhịp độ của hắn.

Hắn yêu Lục Dĩnh, yêu tới điên cuồng.

Thật hi vọng có thể dạy cô thành con chó nhỏ nghe lời, chỉ biết vẫy đuôi với bọn hắn. Cả đời ngoan ngoãn nghe lời cùng lấy lòng, sẽ mãi mãi không biết phản kháng cùng rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận