Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Cẩn cũng từ từ tiến tới, đón lấy Lục Dĩnh: “Ngoan, dùng tay tay giúp anh.”

Bàn tay nhỏ cầm không hết chiều dài dương vật của Trình Cẩn, chỉ có thể liên tục lên xuống không để nơi nào thiệt thòi. Sau đó Lục Dĩnh bị Lạc Nhạn bế bổng lên, để cô tự động hông: “Tiểu Dĩnh tự làm, để ca ca ra rồi liền tha cho em.”

Lục Dĩnh cố hết sức, bên trên không ngừng vận động đôi tay, hông cũng gắng sức mà đẩy đến khi cả cơ thể đều mỏi nhừ. Lạc Nhạn như vậy mà còn chưa có dấu hiệu muốn xuất ra, hắn xoay người Lục Dĩnh, để cô tiếp tục khẩu giao cho Trình Cẩn, bản thân hắn lại tự vận động.

Trình Cẩn nhìn thấy bản thân mình yêu kiều trong gương tận hưởng hai người đàn ông luân phiên chăm sóc, hiện lên những dấu vết tình yêu bầm tím. Bỗng nhiên đầu gối truyền đến cơn đau.

Chân bị đánh gãy, hiện tại vẫn chưa hoàn toàn lành hẳn. Lại quỳ một thời gian sâu như vậy.

“Đau… Đau quá… Mau dừng lại.” Bởi vì vận tốc cùng sức lực của Lạc Nhạn, đầu gối va chạm với tác động của bạt nhún ngày càng truyền tới cơn đau nhức khó chịu.

Mặt Lục Dĩnh dần trở nên trắng bệch.

Giống như đầu gối lại lần nữa bị vỡ vụn vậy.

“Ngoan, đừng náo.” Lạc Nhạn còn đang vui vẻ, sao có thể để ý đến lời cầu xin của Lục Dĩnh, hắn có phần còn gia tăng sức lực để cô không thể chạy đi.

Đến khi hắn xuất ra vào bên trong, Lục Dĩnh cũng đã sớm ngất đi.

Thân thể được Nhậm Tuyết cẩn thận điều dưỡng mấy tháng nay một lần nữa trở nên tan nát. Lạc Nhạn dường như phát hiện điều gì đó, vội vàng ra hiệu cho Trình Cẩn ôm cô trở lại biệt thự.

“Các người lại làm gì vậy?” Nhậm Tuyết nhìn thấy Lục Dĩnh yếu ớt trở về, không kiềm chế được mà lao tới đỡ lấy cô bé.

“Chuyện này…” Trình Cẩn có chút lúng túng.

Nhậm Tuyết không để ý tới hắn, trực tiếp bế Lục Dĩnh về phòng kiểm tra. Vết thương trên gối lần nữa vỡ ra, những vết thương sâu khác cũng không ngừng rỉ máu.

Bảo mẫu Chu đứng bên cạnh cũng không khỏi xót thương.

Phải đến hai ngày sau Lục Dĩnh mới mơ màng tỉnh lại, nhưng không ngừng vùng vẫy không cho ai chạm vào bản thân mình. Cô chính là đã hiểu ra, bọn hắn chỉ dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ, đợi cô sa bẫy sẽ không ngừng tổn thương cùng hành hạ cô.

Lục Dĩnh chưa bao giờ quyết tâm muốn chạy thoát như hiện tại.

Đêm hôm ấy, Trình Cẩn cùng Lạc Nhạn đều ra ngoài làm việc, không kịp trở về trong đêm. Nửa đêm, Nhậm Tuyết đến tìm Lục Dĩnh: “Em có muốn ra khỏi đây không?”

Lục Dĩnh kiên định mà gật đầu.

Nhậm Tuyết nhanh chóng gom một chút đồ dùng cần thiết, còn đưa cho Lục Dĩnh không ít tiền mặt, cẩn thận dẫn cô tránh báo động mà ra ngoài.

Bọn họ chạy thật nhanh tới trước bờ biển, Nhậm Tuyết để Lục Dĩnh đeo balo, nhẹ nhàng dặn dò: “Lát nữa sẽ có người tới đón em, nhất định phải cao chạy xa bay, không được quay trở lại nơi này.”

Nhậm Tuyết đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng quyết định liều mạng giúp Lục Dĩnh bỏ trốn. Dù sao bọn họ cũng sẽ nể mặt người kia mà không giết cô, cùng lắm là chịu chút tra tấn.

Rất nhanh một tàu đánh cá chầm chậm đi tới, trên tàu là một ông chú trung niên trông có vẻ tốt bụng, cẩn thận lót ván gỗ cho Lục Dĩnh leo lên: “Là cô bé này sao?”

Nhậm Tuyết gật đầu, sau đó nói nhỏ điều gì đó với ông ấy. Còn cẩn thận đưa ông ta một cái thẻ ngân hàng.

Ông chú nắm chặt cái thẻ trong tay, cảm động nhìn Nhậm Tuyết rồi nhanh chóng thu ván khởi hành tàu.

Lục Dĩnh trong khoang thuyền ngồi co ro một góc, người run rẩy không rõ do gió biển lạnh hay do sợ hãi. Lần này hoặc là cô có thể trốn thoát, hoặc là cô sẽ trở về sống trong địa ngục.

“Đừng sợ, chú không phải người xấu.” Ông chú hiểu lầm cô tiểu thư bị hình dáng thô kệch của mình dọa sợ, cất tiếng an ủi. “Từ đây tới nơi cô Nhậm dặn dò phải mất mấy ngày. Cháu vào khoang tàu nghỉ ngơi đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận