Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cám ơn chú.” Lục Dĩnh cảm nhận được ông ấy không có ác ý, gật đầu đi vào khoang bên trong.

Bên trong không quá rộng, chỉ có một gian phòng kê qua loa một chiếc giường đơn, bên trên trải một tấm đệm. Lục Dĩnh ngồi trên đó nhìn ra mặt biển lấp lánh.

Ông chú lái tàu cả đêm không ngừng nghỉ, cho đến khi không thể nhìn thấy đất liền. Lục Dĩnh cũng đã ngất đi từ lúc nào. Chợt một tiếng động lớn nổ ra đánh thức Lục Dĩnh đang mơ màng, lại nghe được tiếng rất nhiều người chạy lên tàu.

Không lẽ bọn họ đuổi kịp rồi? Lục Dĩnh lại phải trở về cái địa ngục đó sao?

Cô vội vàng chui vào hòm sắt gần đó trốn, tim không ngừng đập liên hồi. Song suy cho cùng, chiếc hòm rất nhanh được mở ra. Lục Dĩnh căng thẳng, trái tim cũng như trễ một nhịp. Có điều đối diện với cô không phải là hai gương mặt thân quen kia mà lại là một người đàn ông tóc đen trông rất điển trai.

“Anh là…” Lục Dĩnh thở phào nhẹ nhõm một hơi, cất giọng trong trẻo lên hỏi anh ta. Nhưng linh cảm của cô cũng lập tức dâng lên cảm giác không tốt.

“Em là Lục Dĩnh?” Người đàn ông kia nghi ngờ, muốn xác nhận lại.

Lục Dĩnh không nhớ bản thân có quen biết người đàn ông này, chỉ có thể ngơ ngác mà gật đầu.

“Chào mừng em đến với châu Âu.” Nụ cười của anh ta có phần sắc lạnh. “Tôi là kẻ thù của Lạc Nhạn, Cố Hoài Vân.”

Lục Dĩnh đã từng nghe qua cái tên này, trước đây Lạc Nhạn mở cuộc họp online luôn rất thích cô ở dưới gầm bàn khẩu giao cho hắn, cũng nhờ vậy mà Lục Dĩnh nghe được không ít thông tin. Người này chính là ông trùm vũ khí sinh học hiện đại ở châu Âu, là đối thủ cạnh tranh trực tiếp với Lạc Nhạn.

Không trách hai người bọn họ không đội trời chung.

Cố Hoài Vân dùng lực thô bạo lôi Lục Dĩnh ra khỏi hòm quần áo, cẩn thận đánh giá: “Tên này cũng có mắt nhìn, vậy mà kiếm được cực phẩm như vậy.”

Hắn cẩn thận xem xét, nhỏ như vậy mà bộ ngực vừa lớn vừa mềm, thân thể tuy có vết thương nhưng làn da lại phá lệ trắng nõn, giọng nói lại mềm mại dễ nghe. Khẳng định trên giường sẽ nỉ non vô cùng quyến rũ.

Lục Dĩnh phỏng đoán dường như hắn muốn dùng cô moi móc thông tin, run rẩy trả lời: “Lạc Nhạn không cho tôi biết chuyện gì hết, tôi thật sự không biết gì…”

Quả thật về mảng nghiên cứu, đừng nói là cô, ngay cả Trình Cẩn cũng không biết được nội bộ bên trong Lạc gia. Hơn nữa ngày ngày bị bọn họ nhốt cùng làm tình, căn bản không có thời gian lưu tâm đến những thứ đó. Cô thật sự không biết một chút gì.

Nội tâm Lục Dĩnh thầm cầu xin hắn buông tha cho cô.

Cố Hoài Vân không để ý, trực tiếp ném Lục Dĩnh cho gã thuộc hạ đứng bên cạnh: “Tắm rửa sạch sẽ cho cô ta, đem tới phòng tôi.”

Căn phòng của Cố Hoài Vân rất lớn, khác với khi ở cùng bọn Lạc Nhạn, căn phòng được ánh trăng chiếu rọi, có một cái giường tròn rất lớn đặt ở trung tâm phòng, còn có dây và vòng treo trên không trung, rất nhiều dụng cụ và đồ chơi tình dục được xếp ngay ngắn gọn gàng.

Lục Dĩnh bị người hầu đẩy vào bên trong, trên người chỉ đơn giản mặc một bộ đồ lót mỏng manh.

“Lại đây.” Cố Hoài Vân vẫy tay, để cô tiến lại gần.

Lục Dĩnh quay đầu muốn bỏ chạy, nhưng cánh cửa sau lưng đã bị khóa chặt. Cố Hoài Vân không vội, để Lục Dĩnh đập cửa đến đau tay mới nhẹ nhàng tiến tới. Còn cầm theo một sợi dây thừng lớn, cưỡng chế mà trói lại hai tay của Lục Dĩnh.

Hắn cởi nốt bộ đồ lót mỏng manh trên người Lục Dĩnh. Để lộ ra vùng nhạy cảm một chút lông cũng không có, phá lệ mà trắng trẻo đáng yêu. Bộ ngực bị tiêm thuốc rất lớn, vừa được giải phóng đã không ngừng nảy lên theo từng bước đi, vương vãi không ít sữa ra sàn.

“Hắn cũng thật biết chơi!” Cố Hoài Vân nắm lấy một bên, dùng lực bóp mạnh.

“A! Đau….” Lục Dĩnh yêu kiều mà kêu lên một tiếng.

Cảm giác sờ vào mềm mại như thạch, lại thêm mùi thơm của dòng sữa đang không ngừng chảy xuống khiến hắn mê mẩn. Bảo vật mê người như vậy, không trách bọn chúng lại giấu đi, Kim ốc tàng Kiều một thời gian dài như vậy. Nếu không nhờ tên thái tử bị phế kia, hắn cũng không nắm được thông tin.

Bình luận (0)

Để lại bình luận