Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gương mặt vốn xinh đẹp vì đau mà trở nên méo mó.

“Đừng nháo!” Trình Cẩn vớ lấy miếng vải bên cạnh, trực tiếp nhét vào miệng Lục Dĩnh. Bên này bọn hắn vẫn cứ như vậy liên tục dùng bàn chải cùng bông cứng chà lên cơ thể non mềm của cô. Đến khi toàn thân chi chít những vết cào rách be bét máu.

Lục Dĩnh đã sớm khóc đến đẫm nước mắt, khuôn mặt bị chà xuống sàn cũng không dễ chịu. Tóc cũng bị nắm tới tróc ra một mảng.

Trình Cẩn cùng Lạc Nhạn đều không hẹn mà cùng nhìn xuống hoa huyệt.

“Tiểu Dĩnh, hắn đã bắn vào nơi này bao nhiêu lần?” Lạc Nhạn mân mê nơi tư mật mà hắn vốn rất yêu thích, ánh mắt không có chút dịu dàng thường thấy.

Lục Dĩnh liều mạng lắc đầu. Cô cũng không biết… cô thật sự không biết.

Trình Cẩn sớm cầm ra một cái dương vật giả lớn có chức năng bơm nước, hắn để một đầu vào bên trong bồn tắm. Đầu dương vật lớn đầy gai thì đưa cho Lạc Nhạn nhét vào hoa huyệt Lục Dĩnh. Lạc Nhạn còn không ngừng cầm nó xoay đi xoay lại, muốn chà rửa từng ngóc ngách bên trong.

Dương vật giả cũng không ngừng bơm nước vào bên trong.

“Nổ mất… nổ mất… cầu xin các người.” Lục Dĩnh cuối cùng cũng nhả được thứ trong miệng ra, hoa huyệt bị gai của thứ kia cào tới bỏng rát, nước căng tràn trong bụng cũng như muốn khiến nó nổ tung. Số nước rỉ ra ngoài cũng không ngừng rửa trôi dâm thủy, khiến bên trong không có chút độ bôi trơn nào.

Cảm nhận được Lục Dĩnh không thể chịu nổi nữa, Lạc Nhạn mới rút nó ra. Dùng tay nhấn lên bụng Lục Dĩnh.

“Đau… trướng quá… đau quá!” Lục Dĩnh càng hét lớn, lực tay của hắn lại càng mạnh.

Trình Cẩn cười một tiếng chế giễu, lần nữa đưa chân đạp xuống bụng Lục Dĩnh.

Bởi vì không ngừng bị tác động lực, cuối cùng cũng đến giới hạn, toàn bộ nước đem theo dâm thủy từ hoa huyệt chảy ồ ạt ra ngoài. Lục Dĩnh đau đớn mà ôm lấy bụng lăn lóc quằn quại.

Lạc Nhạn không thèm để ý, lần nữa nhét thứ đáng sợ kia vào trong.

Cứ lặp đi lặp lại đến khi hết bồn nước lớn, hoa huyệt Lục Dĩnh bị làm rách tới chảy máu, máu không ngừng chảy ra ngoài. Giống như lần đầu bọn họ làm cùng cô vậy…

Lúc này Lạc Nhạn mới hài lòng bế cô ra ngoài. Lục Dĩnh vốn cho rằng tra tấn đã kết thúc lại nhìn thấy Trình Cẩn cởi quần áo ra. Con quái vật dưới thân hắn sớm đã cương cứng.

Lạc Nhạn vứt mạnh Lục Dĩnh xuống ga giường. Bọn hắn luôn yêu thích màu đen, không ngờ lần này lại trải toàn bộ trắng toát. Máu từ hoa huyệt chảy ra dần nhuộm đỏ một mảng.

“Đừng mà… đừng… em sẽ chết mất.” Lục Dĩnh thấy Trình Cẩn tiến tới, la lên hoảng sợ. Cô cảm giác nơi tư mật bị chơi đến hỏng rồi, hiện giờ trong đó chi chít những vết thương lớn nhỏ, bụng lại quặn đau từng cơn. Cô thật sự không thể chịu được nữa.

“Ngoan, đừng quậy.” Trình Cẩn giữ chặt lấy tay Lục Dĩnh, để cô không thể vùng vẫy. Hắn trực tiếp đâm con quái vật kia vào bên trong.

Mỗi lần nó ra vào đều khiến Lục Dĩnh gào khóc điên cuồng, mãi đến khi Lục Dĩnh khản giọng đến không ra tiếng, hắn mới rút ra. Nhìn máu và tinh dịch không ngừng từ cửa động chảy ra, hắn mới thỏa mãn.

Cún con nhà hắn lại lần nữa sạch sẽ mà thuộc về bọn hắn.

Hắn vừa rút ra, Lạc Nhạn lại nhanh chóng tiến vào. Kích thước của hắn so với Trình Cẩn lại càng lớn hơn, đau đớn cũng như vậy mà tăng thêm gấp vạn lần.

“Bé con, xem này, đây là lần đầu tiên của em.” Lạc Nhạn như mất đi lý trí, bóp chặt lấy cổ cô ép cô nhìn vào trong gương xem hắn cùng cô giao hợp. Bên dưới máu chảy thấm đỏ dương vật lớn của hắn, ga giường cũng trở nên nhớp nháp. Bụng quặn đau từng cơn khiến Lục Dĩnh không còn sức lực mà mở miệng cầu xin.

Bọn hắn thay phiên nhau làm, cô cũng không đếm được là bao nhiêu lần.

“Tiểu Dĩnh, nhớ cho kỹ em thuộc về ai.” Cuối cùng Lạc Nhạn thả lại một lời nói bên tai Lục Dĩnh rồi nhét cô trở lại lồng sắt, bên trong là kim loại lạnh lẽo, chỉ có một tấm vải thô ráp lót bên dưới. Cho dù có tấm vải đó chạm phải chỗ nào cũng đều có vết thương khiến Lục Dĩnh ngay cả đã ngất đi cũng không thả lỏng nổi cơ thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận