Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tại sao có thể như thế ah…

Ai có thể nói cho tôi biết đây là tại sao a! A! A! A! A…

Kể từ ngày hai chúng tôi thiếu chút nữa sát súng hỏa, sau đó bị bóp chết ở trong tiếng điện thoại, cuối cùng là Hàn Lỗi đi ra ngoài mà kết thúc một đoạn kích tình ở trên bệ bếp, về sau Hàn Lỗi giống như là bị mất trí nhớ, phảng phất dường như không có phát sinh bất cứ chuyện gì quá phận vậy, như cũ cùng tôi tiến hành cuộc sống ở chung hữu nghị, tinh khiết, hòa bình, hữu hảo.

Tôi mặc dù cảm thấy kỳ quái nhưng vẫn tôn trọng quyết định của anh, dù sao thân là phụ nữ tôi cũng không thể chạy đến trước mặt anh, vẻ mặt khát khao nhắc nhở anh nói: hì hì, ông xã, chúng ta lần trước ở trên bệ bếp thiếu chút nữa là thành công nha, không bằng chúng ta thử làm một lần nữa xem sao!

Đúng, tôi làm không được, tuyệt đối làm không được, cho nên cứ thuận theo tự nhiên thôi, thuận theo tự nhiên mới là vương đạo.

Mặc dù rất mong đợi sự hấp dẫn ở bệ bếp rồi cuối cùng lại thu lấy kết cục đầy tiếc hận, nhưng là hiệu quả vẫn có, đó chính là khi đi ra ngoài Hàn Lỗi đều chủ động tiếp xúc tôi, đụng chạm tôi, có khi còn thậm chí xuất kỳ bất ý* thưởng cho tôi một nụ hôn làm phần thưởng, cho dù nó rất tinh khiết, không mang theo bất kỳ kích tình cùng dục vọng nào hết.

(*xuất kỳ bất ý: bất thình lình, thừa lúc người ta không ngờ, làm cho không kịp đối phó. Câu này cũng xuất hiện trong Binh pháp Tôn Tử, nói về mục đích của thành lập một vị thế thuận lợi và uyển chuyển trên chiến trường, Tôn Tử tóm tắt trong một khẩu quyết danh tiếng là ‘công kỳ vô bị, xuất kỳ bất ý’ ~ “tấn công nơi không phòng bị, đến nơi không ngờ tới”. Đoạn này ý bảo Hàn Lỗi ca tập kích Anh tỷ bất ngờ bằng nụ hôn í mà~~)

Chuyển biến này của anh làm cho tôi có chút thụ sủng nhược kinh(*), nhưng vẫn hết sức mừng rỡ.

(*thụ sủng nhược kinh: Câu này thường xuyên xuất hiện trong các tiểu thuyết ngôn tình, nàng nào hay đọc biết ngay thôi, có nghĩa là được sủng ái mà lo sợ, được nhiều người yêu thương vừa mừng lại vừa lo, nói chung là tâm trạng thấp thỏm không biết có âm mưu gì không í~~)

Mẹ ơi! Cuối cùng chúng ta cũng thấy được một tia hy vọng rồi!

Một ngày, tôi ở trong công ty lần nữa bị mời lên văn phòng làm việc của tổng tài, đừng cho là bởi vì tôi cá tính lười biếng không đi làm mà bị kéo tới đó nghe giáo huấn nha, hơn nữa, cho dù tôi có thật sự lười biếng đi nữa thì anh cũng làm sao biết được, đó cũng đâu phải là phòng làm việc của thầy chủ nhiệm chứ–

Tôi sở dĩ có thể trở thành khách quen của phòng tổng tài, không vì lí do nào khác, cũng bởi vì tôi là cán bộ chủ chốt của phòng thiết kế thôi ah.

Trước kia đều là tổ trưởng đem phương án thiết kế cùng bản thảo đã chỉnh sửa đưa lên cho tổng tài, nếu không tôi cũng sẽ không đến nỗi không biết lão đại của mình là Hàn Lỗi nha, nhưng kể từ sau khi chúng tôi kết hôn, anh lại thay đổi thái độ bình thường yêu cầu để cho nhà thiết kế tự mình đưa tác phẩm, lý do là để dễ dàng trao đổi suy nghĩ cùng ý tưởng.

Ha ha, mặc dù lý do hết sức đường hoàng, nhưng mà trong mắt của tôi, làm sao có chuyện anh cố ý muốn gặp tôi mà làm ra chuyện này đâu?

Nam thư ký riêng của Hàn Lỗi, Tần Hạo, đối với tôi hết sức không chào đón, cụ thể mà nói, anh ta đối với bất kỳ một cô gái nào có thể ra vào phòng tổng tài đều không muốn nhìn, xem ra tinh thần tiểu thụ của tên này hết sức chuyên nghiệp và chuyên nghiệp nha. (Momo: Em sặc, đầu óc đen tối của Anh tỷ lại bắt đầu~~~)

Khi tôi đi tới trước cửa phòng làm việc của tổng tài, không hề ngoài ý muốn nhìn thấy Tần Hạo, nhưng mà ngoài ý muốn lại phát hiện được trong mắt anh ta có vẻ lo lắng, mà cái loại lo lắng ấy sau khi thấy tôi xuất hiện xong thì lập tức biến mất, cả người tản mát ra một loại thở phào nhẹ nhõm như muốn nói: “Cô cuối cùng cũng tới” vậy?!

Bình luận (0)

Để lại bình luận