Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rất tốt! Xem ra chúng ta đã có được nhận thức chung, như vậy, nên tiếp tục trò chơi nhỉ?”

Nói xong, Hàn Lỗi đem tôi thả vào trên ghế sa lon còn chính mình hướng tôi đè xuống.

Tôi chỉa tay vào lồng ngực anh, khoé miệng co giật hỏi: “Đợi một chút, anh tới thật sao?”

Làm ở trong này?

Hàn Lỗi đem tay luồn vào trong váy của tôi, vẻ mặt cười tà nói: “Ai nha nha, vợ yêu thân mến, em quên mất tên trò chơi của chúng ta rồi hay sao? Không cần gấp gáp, anh sẽ một lần nữa nói cho em biết, nhớ kỹ…trò chơi tên gọi là Vụng trộm trong phòng làm việc!”

Trời ạ! XXOO tại phòng làm việc như trong truyền thuyết…

Mặt mũi của tôi ah.

= =

Ghế salon cao cấp bị áp dưới hai thân thể to lớn lên tiếng kháng nghị nói: “Người trẻ tuổi bây giờ a, lực đạo quả nhiên không hề nhẹ…”

Có một năm tuyết bay tán loạn đầy trời.

Năm ấy tôi vừa mới lên trung học.

Ngày đó ánh nắng tươi sáng.

Mẹ lôi kéo một cái túi du lịch hết sức vĩ đại đứng ở cửa cười nói với tôi: “Hạ Anh của mẹ, mẹ phải rời xa con rồi, nhưng con nhất định phải nhớ kĩ, ta vĩnh viễn là mẹ của con. Sau này, con nên chăm sóc bản thân cho thật tốt, gặp phải khó khăn đừng nản lòng, gặp người xấu thì phải càng xấu hơn, còn nếu là gặp được mẹ kế…” Bà dừng lại môt chút, mắt lộ ra hàn quang cười nói. “…thì so với bà ta càng phải giống mẹ kế hơn.”

Người mẹ trước mắt cười như núi hoa lãng mạn, cả người đắm chìm trong thứ ánh sáng ban mai rạng ngờ rực rỡ, có chút phiêu dật.

(Momo: Hình ảnh đẹp như mơ mà lời thoại thì không ngờ _ _!, thì ra cả Anh tỷ cũng là thừa hưởng gien từ mm áh.)

Nhìn thấy tôi sau đó cái hiểu cái không gật đầu một cách kiên định xong, mẹ ôn nhu xoa đầu tôi rồi xoay người rời đi, không chút do dự. Thân ảnh xinh đẹp của mẹ dần dần biến mất ở nơi ngập tràn ánh sáng ấy, cước bộ có chút dồn dập, bóng lưng có chút khẩn cấp, tựa như một thiên thần không cẩn thận rơi vào chốn phàm trần nên phải nhanh chóng tìm lối để trở lại thiên đường vậy.

Cho đến tận buổi tối nhìn thấy hai tròng mắt đen giận dỗi của ba tôi mới hơi chút có thể hiểu được sự khẩn cấp của mẹ tôi khi ấy, bởi vì bà thừa dịp ba tôi không có nhà mà lén trốn đi. (Momo: trốn nhà mà còn tỏ vẻ tiêu sái đẹp đẽ như thiên thần _ _!, tôi nghe như đi ăn trộm mà rải hoa rơi í~~~)

Hai người này sớm đã cho tôi thành người ngoại tộc, thế nên sự kết hợp của họ trong mắt tôi trở nên hết sức thần kỳ, dĩ nhiên, đó là tôi đang cảm thấy may mắn vì trở thành nhân chứng chứng minh cho cảm xúc cùng duyên phận nơi họ.

Chuyện đến nước này, nhiều lời vô ích, tôi chỉ biết là mẹ len lén rời đi khiến cha rất tức giận.

Mặc dù mẹ đã đi nhưng những lời dặn dò của bà vẫn còn khắc sâu trong đầu tôi: gặp gỡ người xấu nhất định phải càng xấu hơn chúng, gặp mẹ kế nhất định càng phải giống mẹ kế hơn!

Một tuần sau khi mẹ rời đi, cuộc đời của tôi xuất hiện mẹ kế cùng hai người chị, tôi mới chân chính khắc sâu hoàn toàn và cảm nhận được những hàm nghĩa cùng ngụ ý trong lời nói mẹ lưu lại.

Ngày đó, cha mặt không chút thay đổi mang về ba người phụ nữ: một người xinh đẹp thành thục, hai người còn lại là cô gái nhỏ trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp rạng ngời.

Người phụ nữ dùng vẻ mặt hoà ái dễ gần nói với tôi: “Anh, từ nay về sau, dì sẽ là mẹ kế của con, còn hai người sẽ là chị của con.”

Cha đối với lời của nàng không khẳng định cũng chẳng bác bỏ, vẻ mặt giống như “đây không phải chuyện của tôi”, nhưng lần này không giống, ba người phụ nữ kia tiến vào sống trong nhà của tôi, hơn nữa lại ở đó hết sức nhiều năm nha.

Thái độ của cha khiến tôi không tài nào giải thích được, mặc dù đem những người đó đến ở tại nhà mình, nhưng lại đối với họ mắt điếc tai ngơ, cũng không cùng bà ta chung phòng, thậm chí không cho bước vào phòng của ông và mẹ nữa. Càng kỳ quái hơn chính là, ngày thứ hai họ đến nhà, Lão Đại ấy cũng rời nhà trốn đi biệt tăm, ách, sự thật là, cha tôi đi ra nước ngoài làm ăn, cho nên cả ngày bay tới bay lui cũng là chuyện thường tình, một năm có thể gặp mặt hai ba lần đã là kỳ tích, nếu chỉ gặp có một lần mới là bình thường, dĩ nhiên, đây là là nhờ có ba người kia nên cha mới có thể xuất hiện đến mấy lần như thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận