Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cha tiêu sái vứt bỏ chúng tôi mà đi, để lại bốn người phụ nữ ở nhà.

Một mẹ kế, hai người chị không cùng dòng máu, chuyện này làm sao mà lại nghe như tình huống kinh điển trong Cô bé lọ lem thế nhỉ. Hơn nữa, rất rõ ràng, cô bé lọ lem kia là ám chỉ đến tôi.

So sáng cùng với cô bé lọ lem nguyên bản thì người hiện đại như tôi đây đã khắc ghi trong lòng “chân ngôn” của bà mẹ: So với người xấu càng xấu hơn, so với mẹ kế càng phải mẹ kế hơn!

Bởi vì cái gọi là “Một núi không thể có hai hổ”, huống chi núi này còn có tận bốn con cọp mẹ nha.

Do người đàn ông duy nhất hàng năm đều vắng nhà, cho nên mọi người cũng lười diễn trò, cứ thế để lộ nguyên hình, cần động tay cứ động tay, nên tàn bạo có tàn bạo, nên mẹ kế thì mẹ kế.

Vì vậy, những cuộc ám đấu minh tranh* cho tới nay đủ loại hạng mục cho người ta tiêu khiển, trò đùa dai cũng có, công phu miệng lưỡi cũng xài, thời gian lâu dần tôi luyện được công phu tay chân không tồi chút nào hết, đều là do thời gian bức mà thành.

(*ám đấu minh tranh: chiến tranh í, chỉ các kiểu đấu tranh ngầm hoặc công khai ngoài sáng, thể loại nào cũng có~~)

Mẹ kế muốn làm như trong chuyện xưa, nấu đồ ăn khó cho tôi ăn, nói với tôi những lời khó nghe mỗi ngày, nghĩ cách bắt tôi quét dọn phòng… vân vân, đáng tiếc, bà ta không có khả năng thiên phú cùng cường thế cần dùng, thế nên bị tôi tàn bạo phản đòn trở lại, thật ra thì cũng không có gì, không nấu cho ngon tôi đi ra ngoài ăn, thừa dịp bà ta nấu xong bỏ đi ra ngoài thì tôi nhảy vào đem bột giặt thay muối, tay run lên, lại càng cho thêm nhiều hơn; nói khó nghe với tôi à, tôi đây cho bà biết thế nào thực sự gọi là khó nghe, học sinh cấp hai thời hiện đại tân tiến, tôi cũng đã tiếp thu không ít công phu tổn hại, mắng chửi, đả thương, vũ nhục người khác nha, chẳng lẽ lại đi thua bà già đó sao? Về phần ép tôi quét dọn phòng, vậy cũng tốt, đem Tiểu Cường ném vào sách của bọn họ trên giá, đem Lão Thử vứt vào trong chăn, đem Tri Chu bỏ vào tủ treo quần áo, hắc hắc, bổn tiểu thư đáng yêu như thế, bản thân cái gì cũng sợ, chỉ tiếc là không sợ những vật nhỏ khả ái như thế này thôi.

(*Tiểu Cường: gián, Lão Thử: chuột, Tri Chu: nhện, ách, Anh tỷ quả nhiên xứng đáng đóng vai mẹ kế _ _!)

Từ đó, mẹ kế đành bỏ qua, đối với tôi không nóng không lạnh, chung sống hoà bình, đem toàn bộ hi vọng của mình kí gửi vào hai người con gái (sự nghiệp bắt nạt Hạ Anh í bà con=]])

Người trẻ tuổi so chiêu dĩ nhiên mới mẻ hơn nhiều: các nàng trộm tài liệu ôn thi của tôi, tôi liền xé nát luận văn tốt nghiệp bọn họ cần nộp; đem toàn bộ mĩ phẩm của tôi bôi ra trên bàn hết sức lãng phí, tôi liền bỏ thuốc màu vào nước giúp các nàng chăm sóc làn da tí chút, đem bột mì thay cho mặt nạ, đem chất lỏng mốc meo trộn vào son môi; bọn họ cắt bỏ quần áo tôi mới mua xong, tôi liền phá huỷ đôi giày mới cứng của các nàng; đem hai chữ tiểu nhân dán lên cửa phòng tôi, tôi liền ở trước cửa phòng họ treo cái đầu heo rồi đóng đinh lên đầu, đại loại là như thế.

Cho đến một lần, các nàng tức quá tìm bọn đầu đường xó chợ cuồn cuộn tới chặn tôi trên đường đi, ý đồ dạy dỗ cho tôi một bài học, may mắn được một đại tỷ đường phố đi qua cứu mạng, từ đó tôi khổ tâm học võ, luyện quyền, trở thành một cô gái đánh lộn đúng nghĩa. Một buổi tối hắc nguyệt phong cao*, tôi hoá thân làm nữ anh hùng xả thân vì chính nghĩa, đem hai chị em kia ngăn lại ở trong ngõ hẻm không người, dùng quả đấm tràn đầy uy lực và chánh nghĩa nói cho các nàng biết, chiêu thức của họ quá ư hạ lưu, Hạ Anh tôi đây đang cực kì tức giận, vì thế hậu quả của nó vô cùng nghiêm trọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận