Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi mang theo nụ cười ngọt ngào đi vào trong thang máy, phát giác mình càng ngày càng giống con thú được gọi về, chỉ cần anh gọi, tôi nhất định phải xuất hiện ở ngay trước mặt chủ nhân. Không có biện pháp, ai bảo anh là Lão Đại ở trên đỉnh đầu của tôi ah!

Nam thư ký riêng Tần Hạo của Hàn Lỗi vẫn như cũ không thể nào chào đón tôi, nhưng kể từ sau khi cùng nhau tận mắt thấy vưu vật bá đạo gợi cảm bị Hàn Lỗi không chút thương hương tiếc ngọc dùng ngôn ngữ đánh lùi xong, anh ta tựa hồ đem tôi trở thành bằng hữu chung một chiến tuyến. Dù vậy bởi vì tôi là con gái cho nên phản xạ của anh ta vẫn như cũ, chỉ lạnh không nóng. Thật ra thì hiện tại anh ta đối xử với tôi rõ ràng đã tốt hơn nhiều, chỉ lạnh trong ánh mắt, còn lời nói thì không sao.

Bước vào phòng làm việc của Hàn Lỗi, tôi phát hiện trừ anh ra còn có một người đàn ông khác nữa.

Người đàn ông này đứng ở trước cửa sổ sát đất, trông có vẻ như đang hết sức chăm chú ngắm nhìn xe cộ tấp nập bên ngoài. (Momo: nguyên văn là xa thuỷ mã long, ai nghĩ nó ám chỉ xe cộ đi lại nườm nượp đông đúc, ngựa xe như nước a=]].)

Bóng lưng hết sức cao lớn, hết sức ưu nhã, và cũng hết sức quen thuộc.

Đợi thân ảnh người kia quay lại, khi tôi nhìn thấy khuôn mặt tươi cười đó thì hoàn toàn trở nên ngây ngốc.

Người đàn ông này có diện mạo tuấn lãng, tuổi có lẽ lớn hơn Hàn Lỗi, chừng ba mươi tuổi, toàn thân tản ra mị lực thành thục chững chạc, khuôn mặt tươi cười ôn nhu thư thái.

Tôi cũng không phải chưa từng ảo tưởng về ngày cả hai gặp lại, chẳng qua là không nghĩ tới chúng tôi vẫn còn có cơ hội gặp nhau lần nữa như vậy.

Hàn Lỗi lấy nụ cười vô hại như cũ giới thiệu chúng tôi với nhau. “Vị này là Lâm Triết, Lâm tiên sinh, khách hàng mới của chúng tôi, còn vị này là trưởng phòng thiết kế của công ty chúng tôi…”

Lâm Triết giơ tay lên cắt đứt lời giới thiệu của Hàn Lỗi, dùng tròng mắt sẵn sàng chảy nước nhìn tôi, ôn nhu nói tiếp: “Hạ Anh, đã lâu không gặp!”

“Ah?” Hàn Lỗi bị cắt đứt lời nói mặc dù cảm thấy khó chịu, nhưng như cũ mặt không đổi sắc nói, “Xem ra hai người đã sớm quen biết.”

Lần này là một câu khẳng định.

“Haha, đó là dĩ nhiên, bởi vì một thân phận khác của tôi chính là thầy giáo chủ nhiệm cấp hai của Hạ Anh mà!” Lâm Triết cười ôn nhu như cũ nhìn tôi trả lời.

Đúng, tôi biết người đàn ông trước mặt, cái người tên Lâm Triết này, anh chẳng những là thầy giáo chủ nhiêm cấp 2 của tôi, mà còn là mối tình đầu của Hạ Anh này.

Được rồi, tôi thừa nhận mình nói quá, thật ra thì lúc trước tôi từng nói chuyện yêu đương tổng cộng là sáu lần mà không phải chỉ có năm lần.

Khác biệt chính là, chỉ có lần đầu tiên là tôi chủ động đề nghị, còn lại năm lần là được đối phương chủ động nói ra.

Mà người đàn ông khiến tôi phải chủ động mở lời trước, mối tình đầu, chính là người giờ phút này đang đứng ở trước mắt tôi với thân phận mới là khách hàng của công ty.

Hồi tưởng lại mối tình của mình với Lân Triết, đó là một đoạn tình cảm u mê và đơn thuần hết mức a.

Năm đó tôi mới vừa lên cấp 2, cha mẹ ngay tại lúc này chọn lựa song song cùng nhau rời nhà, để lại một mình tôi đại chiến với ba con cọp mẹ đột nhiên đến chiếm lấy nhà.

Đúng vào lúc tôi cảm thấy vô cùng cô độc và bất an nhất, Lâm Triết xuất hiện, lấy thân phận là giáo viện chủ nhiệm của tôi.

Khi đó Lâm Triết vẫn còn là một chàng thanh niên lớn lên tuấn lãng, tính tình ôn hoà, không giống như thầy giáo mà giống như anh trai nhà bên cạnh hơn.

Ở trong trường cấp 2 không thiếu nhất chính là những nữ sinh luôn mơ mộng những tình yêu tốt đẹp, vì vậy Lâm Triết trở thành người được đông đảo các nữ sinh mơ ước cùng thầm mến, nhưng bọn con nít chúng tôi khi ấy chỉ dám giữ trong mình tình cảm đơn thuần đó rồi căng thẳng thấp thỏm, cho dù thích, cũng chỉ dám trốn ở một góc xa xa quan sát mà thôi, phảng phất như thế là đã đủ để thoả mãn rồi. Mà Lâm Triết được mọi người xưng tụng là Thần thánh bốn phương là loại chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà không thể chạm tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận