Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng dù sao cũng từng có với nhau một cuộc tình, vì vậy tôi quyết định phải nhớ là dùng một phương pháp ít đả thương người nhất để cự tuyệt anh.

Đúng lúc tôi vẫn còn đang do dự thì nghe thấy thanh âm của Hàn Lỗi.

“Ái chà! Đây không phải là Lâm tiên sinh sao?”

Hàn Lỗi đột nhiên xuất hiện ưu nhã hướng tới phía chúng tôi, cuối cùng đứng ở bên cạnh tôi, dối trá nhìn Lâm Triết chào hỏi nói.

Dối trá a dối trá, Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, ngươi chẳng những nụ cười dối trá, nói liên tục nói giọng cũng dối trá ah.

Lâm Triết sửng sốt một chút, sau đó mặt không đổi sắc trả lời: “Đúng vậy a, thật là trùng hợp, Hàn tổng cũng tới chỗ này ăn cơm sao?”

Hàn Lỗi cười càng thêm rực rỡ , đặt mông ngồi vào bên cạnh tôi, vươn tay tính ôm eo của tôi, trong mắt không có chút ý cười nào nói: “Không có, tôi là tới tìm vợ mình, ai bảo cô ấy đi theo người đàn ông khác ăn cơm mà để cho tôi phải vườn không nhà trống chứ!”

(Momo: một câu giết người không đền mạng, Lỗi ca của em quả nhiên vẫn phong độ như ngày nào=]])

Lâm Triết dùng ánh mắt nghi vấn nhìn tôi, nụ cười trên mặt tựa hồ có chút biến hình.

“Ha ha…” tôi cười mỉa hai tiếng, “Một lần nữa giới thiệu một chút a, Hàn tổng thật ra thì còn là chồng của em nữa.” Sau đó quay đầu nhỏ giọng ở bên tai Hàn Lỗi nói: “Vị Lâm tiên sinh này thật ra còn là mối tình đầu của em nữa!”

(Momo: chị rất am hiểu thẳng thắn được khoan hồng dối trá là xử bắn nhỉ, hê hê^^)

Nghe vậy, Hàn Lỗi trợn to hai mắt, vẻ mặt thành thật hết sức tôn kính đối với Lâm Triết hô: “Thì ra là tiền bối a!”

Tiền bối… Anh gọi Lâm Triết là tiền bối…

Tôi vội vàng cúi đầu, cố nén nụ cười thiếu chút nữa là phốc ra.

Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, anh thật sự là kẻ thật tài tình!

Câu nói “Tiền bối” kia của Hàn Lỗi vô cùng ngọt ngào giàu tình cảm khiến cho Lâm Triết mặt mày biến sắc, càng ngày càng trở nên đen hơn. Tôi nghĩ trăm phần trăm là bị giọng điệu vừa thật tình vừa tôn kính lại hàm chứa chút châm chọc của Hàn Lỗi chọc cho phát điên.

Cho nên, nhờ có Hàn Lỗi da mặt cực dày liên tục quấy rầy, cuối cùng, bữa cơm của chúng tôi cũng kết thúc trong sự qua loa.

Về đến nhà, tắm rửa xong xuôi, Hàn Lỗi ngay lập tức nằm lên trên giường trưng ra vẻ mặt quấn quýt hết mức.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm nhìn thấy thế liền bĩu môi, khẽ thở dài, xem ra nếu không đem quan hệ của mình cùng Lâm Triết nói ra cho rõ ràng, tối nay tôi chắc chắn không được ngủ yên, cho nên đành biết điều một chút leo lên giường, cùng anh mặt đối mặt.

“Hạ Anh lớn mật cuồng đồ, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, phản kháng sẽ nghiêm trị! Thành thật khai báo quan hệ giữa mình và Lâm Triết mau!” Hàn Lỗi không đeo kính, dạng chân khoanh tay, dùng vẻ mặt hung thần ác sát lớn tiếng nói.

Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, phản kháng sẽ nghiêm trị. Thật sao?

Tôi nghiêm chỉnh ngồi xếp bằng lại, khoé miệng khẽ co giật hai cái, chậm rãi giơ tay lên lau những giọt mồ hôi hột chảy xuống trên trán, sau đó dùng ngôn ngữ hết sức ngắn gọn và sâu sắc nói cho anh biết mình và Lâm Triết quen nhau như thế nào, mến nhau ra sao và nguyên nhân chia tay sau đó.

“Ừm…” Nghe xong những lời thẳng thắn của tôi, Hàn Lỗi trầm mặc ậm ừ một tiếng, sau đó cúi đầu ngẩn người nhìn cái giường.

Anh vò đầu bứt tai một hồi lâu làm cho mắt tôi mỏi không chịu nổi, đành đưa tay xoa bóp hai mắt, tính toán xem nên làm gì để nhắc nhở kẻ đang phát ngốc đằng kia là thời gian ngủ đã tới.

Đang lúc tôi ngồi xếp bằng mơ gặp chu công thì thanh âm của Hàn Lỗi lại vang lên.

“Chuyện đó…Nghĩa là em đối với anh ta vẫn nhớ mãi không quên sao?”

“Ách…cái này…” Tôi nghiêng đầu tỏ vẻ trầm tư suy nghĩ nói.

“Cái gì! Em còn dám nhập tâm suy tư như vậy?” Hàn Lỗi bị nét mặt của tôi kích thích, nghiến răng nghiến lợi rống to. (Momo: Anh ăn dấm chua nặng rồi=]])

Bình luận (0)

Để lại bình luận