Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi xoa xoa lỗ tai, thanh âm của người này thật là lớn quá đi thôi.

Tôi bèn gối đầu lên đùi của Hàn Lỗi, thoải mái nằm xong mới chăm chú nhìn gương mắt tuấn tú ở phía trên đầu mình, nhẹ nhàng cười nói. “Thành thật ra thì, mỗi một người đàn bà đều đối với mối tình đầu của mình nhớ mãi không quên, em cũng không ngoại lệ, mặc dù sớm đã không còn những rung động như lúc ban đầu, nhưng nói thế nào cũng là một đoạn kí ức không cách nào quên được, em không dám cam đoạn trong cuộc sống sau này sẽ không nhớ đến anh ta, nhưng mà em đảm bảo với anh, em nhất định sẽ không rời bỏ anh, em đối với anh ta chỉ còn là bạn bè thuần tuý, cho nên, anh nhất định không được suy nghĩ bậy bạ, nói đi, hay là anh không hề tín nhiệm em, đối với em không hề có lòng tin nào hết?”

Nghe xong lời bộc bạch thâm tình của tôi, nụ cười của Hàn Lỗi dần lớn hơn, sau đó ngửa mặt lên trời cười to, tiếp theo cuồng vọng nói: “Nói giỡn, anh sẽ không tin tưởng em sao? Làm sao có thể không tin tưởng em được cơ chứ? Anh luôn luôn rất tự tin với mình, con mắt nào của em thấy anh không tin tưởng mị lực bản thân chứ?”

Tôi lạnh lùng nhìn khuôn mặt đùa bỡn với nụ cười ngu ngốc của anh, rất muốn nói cho người này biét thật ra thì cả hai con mắt của tôi đều thấy anh không hề tin tưởng chút nào hết.

Tiếng cười ngu ngốc dừng lại, Hàn Lỗi cúi thấp xuống mặt đối mặt với tôi, tròng mắt đen sâu thẳm, bắt được ánh nhìn của tôi xong thì nhếch miệng, môi mỏng khẽ mở: “Làm sao bây giờ, anh thật sự là không có lòng tin đâu, cho nên, chúng ta dùng thân thể kết hợp làm phương pháp để tạo dựng lòng tin không thể phá vỡ, được không?”

Người đàn ông này, cầu hoan thì cứ cầu hoan đi, lại còn bày đặt tìm cớ này nọ nữa.

Cảm thụ được anh bắt đầu phát ra hormone phái nam, làm sao bây giờ, tôi cũng muốn cùng anh kết hợp làm một nha.

Vậy cũng tốt, chúng tôi tắt đèn đắp chăn bông là được.

Xuỵt! Không nên ầm ĩ nha!

Ngày thứ hai, Lâm Triết quả nhiên hành động thật, tìm một cái cớ để chúng tôi có thể một mình chung đụng, mà cái cớ đó thì hết lần này đến lần khác làm cho không ai có thể cự tuyệt được.

Hàn Lỗi tâm không cam tình không muốn, ngoài cười nhưng trong không cười, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vậy cũng tốt, hai người cứ việc cùng nhau tham khảo nghiên cứu cho tốt, sớm hoàn thành công việc!”

Sau đó, đứng ở cửa phòng làm việc đưa mắt nhìn tôi và Lâm Triết cùng nhau rời đi.

Không sai, Lâm Triết lấy cớ rất đơn giản, đó chính là yêu cầu cùng tôi cùng nhau thảo luận chi tiết công việc.

Mà Hàn Lỗi thật sự phát hoả vô cùng chẳng phải vì chúng tôi một mình chung đụng không thôi, cho dù Lâm Triết có thật sự đơn thuần cùng tôi thảo luận chi tiết công việc đi chăng nữa thì tên đại ngu ngốc đó chắc chắn sẽ cho là người đó đối với tôi ý đồ bất chính, hết lần này tới lần khác…

Đang làm việc, Lâm Triết hết sức thật tình cùng dây dưa, chúng tôi thường xuyên thảo luận từng chi tiết nhỏ, nghiên cứu không dưới trăm lần cho đến lúc đạt được kết quả hoàn mỹ nhất.

Lâm Triết như thế không hề có chút ý đồ đặc biệt nào để cho tôi phải hoài nghi, tôi lại càng muốn tin tưởng anh ta ngày hôm đó nói giỡn hơn, đặc biệt là sau khi biết Hàn Lỗi là chồng của tôi.

Nhưng mà, sự thật thì, tôi quá ngây thơ rồi, tôi sai lầm rồi, tôi thật sai lầm rồi, đặc biệt là từ sau khi nhận được hoa hồng của Lâm Triết đưa đến.

Ngày đó, tôi đang ngồi trong phòng làm việc vùi đầu vào bản thiết kế, đột nhiên có người nhờ tôi ký nhận một bó hồng, tôi mở chiếc thiệp nhét bên trong ra thì nhìn thấy cái tên – Lâm Triết.

Khoé miệng tôi co giật đối diện với mấy bông hồng tươi đẹp mà nóng phỏng tay, không khỏi cảm giác một trận co rút đau đớn từ đại não.

Bình luận (0)

Để lại bình luận