Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô gái đứng quầy đầu tiên là bị vẻ tuấn mỹ tươi đẹp của Hàn Lỗi hút hồn, ngay sau đó hai mắt sáng lên lấy ra đủ loại nhẫn cưới tinh phẩm của tiệm cho chúng tôi chọn lựa.

“Tôi tin tưởng ánh mắt của cô, cứ chọn một đôi đi, chúng tôi cần nhẫn cưới!” Hàn Lỗi đầy ý sở hữu nói.

Được rồi, nếu như đeo nhẫn cưới có thể làm cho anh an tâm cùng tự tin hơn, vậy thì cứ mua đi, dù sao người trả tiền cũng không phải tôi.

Cho nên tôi trái chọn phải chọn, cuối cùng cũng lựa được một đôi nhẫn cưới bạch kim có kiểu dáng đơn giản lại hào phóng để đeo vào.

Ở trong xe, Hàn Lỗi nhìn chiếc nhẫn trên tay, lông mày anh tuấn hơi nhíu lại, thầm nói: “Phụ nữ bọn em không phải đều thích loại nhiều ít cara hay sao…?”

Tôi nhướn mày, ra vẻ chuyên nghiệp nói: “Để em lấy thân phận nhà thiết kế chuyên nghiệp nói cho anh biết, đơn giản mới là mỹ!”

Thấy vẻ mặt thành thật của tôi, Hàn Lỗi ngo ngoe cái hiểu cái không gật đầu, tỏ vẻ khiêm tốn tiếp nhận giáo dục.

Phì! Tôi lại muốn cười.

(Momo: Lỗi ca, ca không thể ngừng đáng yêu hơn một chút được sao TT_TT, ta ghen quá, hâm mộ quá!!!)

Một tuần sau, công việc giữa tôi và Lâm Triết có nhiều tiến triển, hoàn thành xong xuôi, tôi cảm thấy đây là lúc nên cùng anh ta chân thành nói chuyện một chút.

Hẹn anh đến tiệm cà phê gần công ty xong, tôi mở miệng trước đi thẳng vào vấn đề.

“Lâm Triết, chúng ta chỉ làm bạn bè không tốt hay sao, không nên đem thời gian của mình tiếp tục lãng phí trên người em nữa”.” Tôi nói với vẻ mặt hết sức thành khẩn.

“Một chút cơ hội anh cũng không có hay sao?” Lâm Triết mặt không đổi sắc cười hỏi.

“Anh biết vấn đề không phải ở chỗ là có cho hay không cho cơ hội mà!”

“Anh thật hối hận, lúc ấy lẽ ra không nên buông tha cho em.”

“Đừng nói như vậy, tình cảm không thể miễn cưỡng, hơn nữa lúc đó anh chỉ nhìn thấy được bóng dáng của học tỷ mà thôi, em cũng không thích phải làm vật thay thế.”

“Năm đó thật sự xin lỗi.”

Tôi lắc đầu cười, tỏ vẻ không ngần ngại, mặc dù không thể phủ nhận năm đó thật sự bị tổn thương.

Lâm Triết đột nhiên nghiêm mặt, nắm lấy bàn tay tôi đang để trên mặt bàn, dùng ngữ khí hết sức chân thành hỏi: “Anh thật sự không được sao?”

Tôi chăm chú nhìn anh giống như trước, kiên định nói: “Xin lỗi, bởi vì em rất yêu anh ấy.”

Bàn tay đang nắm chặt từ từ buông lỏng, Lâm Triết khôi phục lại giọng điệu ôn nhu như cũ, ngữ điệu cũng trở nên quen thuộc: “Được rồi, anh buông tay, nhưng anh có một yêu cầu, có thể cho anh một nụ hôn tạm biệt được không?”

Tôi mỉm cười gật đầu, kết thúc nụ hôn này, chúng tôi sẽ thật sự trở thành quan hệ bạn bè.

Hai người chúng tôi đứng lên, Lâm Triết nhẹ nhàng dựa vào gần tôi, dùng đôi môi hơi lạnh nhẹ nhàng đụng chạm môi của tôi, đúng như loại chuồn chuồn lướt nước hời hợt trong trí nhớ, tiếp theo rất nhanh rời đi.

Lâm Triết, anh vẫn luôn là người đàn ông ôn nhu, thể thiếp, chính trực như vậy.

Đưa mắt nhìn Lâm Triết rời đi rồi, tôi hình như nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, cho dù nó chỉ loé lên nhanh chóng.

Mắt phải của tôi nháy loạn báo điềm xấu sắp tới.

Nhất định là không sai, thân ảnh kia có hoá thành tro tôi cũng không thể nhận lầm

Đây tuyệt đối là tay chân đắc lực, tai mắt trung thành của Hàn Lỗi– đồng chí Tần Hạo.

Tôi thật rất muốn rút dao tự sát vì cái đầu xuẩn ngốc của mình, thử nói xem trời đất bao la như thế, vì sao tôi lại đi chọn cái chỗ gần công ty mình và là nơi nguy hiểm nhất để cùng tình nhân cũ gặp mặt chứ? Vì sao lại đem đồng chí rada theo dõi Tần Hạo quên phéng đi mất a?!

Tần Hạo giống như là cái máy được Hàn Lỗi cài đặt ở bên người ta vậy, như thế anh có thể tuỳ thời tuỳ chỗ nắm rõ mọi hành tung của tôi, chứng kiến…và nghe thấy mọi chuyện, thật ra thì sau khi Lâm Triết xuất hiện, Tần Hạo lại có thêm cái tài bới móc dò xét không ai bằng, cho nên có thể thấy rõ, tiềm năng của đồng chí họ Tần là vô hạn ah, hừ hừ, nếu như có thể đem anh ta sử dụng làm của riêng thì…

Bình luận (0)

Để lại bình luận