Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến khi tôi với nụ cười hoàn toàn tỉnh bơ không hề có chút ăn năn hối hận ngồi vào xe Hàn Lỗi xong, anh vẫn tức giận ngoảnh mặt đi không thèm quan tâm đến vẻ mặt cười cợt của tôi, cuối cùng tôi đành phải khuyên can năn nỉ mãi, thậm chí không tiếc lấy thân mình làm sắc dụ, đại thiếu gia anh mới miễn cưỡng phát ra hai tiếng “Hừ hừ”, rồi miễn cưỡng đưa ánh mắt thả trở lại trên người tôi.

Anh u oán nhìn tôi, bĩu môi ấm ức nói: “Em không quan tâm anh!”

“Em không có!” Đối mặt với sự lên án chỉ trích của chồng, tôi không chút do dự kháng nghị.

“Em chỉ biết quan tâm đến cái bộ phim hoạt hình…chết tiệt kia cả đêm, không thèm nhìn anh lấy một lần!”

“Không có! Em đã cố ý nằm ở bên cạnh gối đầu lên tay anh, hơn nữa còn thỉnh thoảng dùng ánh mắt ôn nhu nhìn anh còn gì!”

“Hử? Thế sao em không nói lúc nhìn anh thực ra là lúc nhạc đầu phim và cuối phim hoạt hình vang lên, hơn nữa em chỉ nhìn phía sau lưng anh thôi, coi xem anh đang ngủ liệu có bị tiếng cười kinh khủng của em đánh thức hay không, hả?”

“…” Được rồi, tôi thừa nhận tôi không nhìn đến anh cả đêm.

“Hừ!”

Ai nha nha, người nào đó miệng chu lên thật cong nha, cong đến độ có thể treo được cả lọ nước tương rồi kìa.

“Được rồi được rồi! Anh đừng giận dỗi nữa! Chúng ta chơi trò hôn nhẹ đi! Ngoan, hôn một cái! Không tức giận! Hmm!” Tôi giống hệt như đang dỗ dành trẻ con, ở trên mặt anh hôn lấy hôn để.

“Hừ! Không có thành ý!” Đại thiếu gia anh tiếp tục bất mãn nói.

Thật là kẻ được voi đòi tiên mà.

Đành thế, dưới ánh nhìn săm soi của anh, tôi chỉ còn cách chủ động hôn lên môi Hàn Lỗi, tiếp theo đó, anh nhanh chóng đoạt lại quyền chủ động, xoay người đem tôi đặt lên ghế dựa nồng nhiệt hôn, không còn chút nào thuần khiết thanh cao nữa.

Đến khi nụ hôn kia ngày một cuồng dã hơn, tôi vỗ vào cánh tay anh nhắc nhở, người này thật là tùy thời tùy chỗ có thể động dục mà.

Rốt cục đành phải chờ Hàn Lỗi thỏa mãn xong, anh mới liếm khóe môi ngồi trở lại trên ghế bình phục hơi thở của mình, sau đó dùng thanh âm trầm thấp mà khàn khàn nói: “Hừ, lát nữa trở về nhất định dạy dỗ em!”

Tôi không biết tốt xấu nhún nhún vai, tỏ vẻ quyết định không quan tâm đến tuyên ngôn của anh.

Nhìn bộ dáng đắc ý của tôi, anh khẽ cười một tiếng, vừa trộm hôn tôi một cái vừa khởi động xe, tìm chỗ để cả hai cùng giải quyết bữa tối bên ngoài.

Khi hai chúng tôi cơm nước no nê về đến cửa nhà, lúc Hàn Lỗi đang tìm kiếm cái chìa khóa thì tôi lại nhàn nhã ngắm nhìn bốn phía, đột nhiên phát hiện cánh cửa đối diện khác hẳn so với ban sáng, khe cửa còn mở hé lộ ra ánh đèn ấm áp bên trong nữa.

Phát hiện này khiến cho tôi hết sức vui mừng, cười đến là sáng lạn.

Chuyện đó biểu thị cho cái gì! Tức là nhà chúng tôi bây giờ đã có hàng xóm nha!

Mọi người có lẽ sẽ cảm thấy, không phải chỉ là một nhà hàng xóm mới chuyển tới hay sao, cần phải cao hứng đến thế à? Đúng là như thế, tôi bây giờ vô cùng vui vẻ vì gia đình hàng xóm này.

Được rồi, tôi muốn giải thích một chút về cái tình huống này, nhà Hàn Lỗi ở trong một khu nhỏ tại tầng thứ mười lăm bên trong một tòa nhà cao đến hai mươi lăm tầng lận. Tầng này chỉ có bốn gian phòng, sau khi tôi chuyển vào đã phát hiện tầng lầu này chỉ có hai chúng tôi sống mà thôi, xung quanh đều trống không hết cả. Mỗi khi đến đêm khuya, tôi im lặng một mình ra cửa đổ rác, không khí bốn bề yên tĩnh trống rỗng luôn khiến da đầu tôi tê dại, lo sợ sẽ thấy ảo giác của mình cho nên kiên quyết cho là những căn phòng khác trong tầng đều là nơi ở của quỷ.

Hôm nay, nhà cách vách rốt cuộc đã có chủ, cảm giác này thật là vô cùng thoải mái sảng khoái nha.

Đúng lúc này, cánh cửa đối diện giống như là tâm linh tương thông với tôi, từ từ mở rộng, đập vào mắt hai người chúng tôi là một cô bé gái thoạt nhìn không khác tuổi của tôi là mấy, lớn lên mi thanh mục tú, ngọt ngào rung động, bộ dáng như chim nhỏ nép vào lòng người lại còn có cả một bộ ngực ngạo nhân khiến kẻ khác phải hâm mộ, đứng ở sau lưng nàng là một con quái vật, ách, phải nói là một bà cô đã lớn tuổi nhưng vẫn cố giả bộ non mềm mới đúng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận