Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ai…bây giờ phòng ốc cách âm quả nhiên không tốt a!” Tôi vẫn còn ngậm một ngụm Haagen-Dazs trong mồm, nói năng hàm hồ, cau mày cảm khái.

“Haha…” Hàn Lỗi phát ra cười nhẹ, xấu xa nói: “Yên tâm đi, anh bảo đảm em ở trên giường vong tình, động tình, kích tình thét lớn đến thế nào đi nữa cũng không truyền ra ngoài được, bởi vì anh đã chuẩn bị hết rồi!”

“Ha ha…”

Tôi co quắp khóe miệng nhìn anh, quyết định không thèm đón ý nói hùa với tư tưởng đen tối của người này.

Lại là một trận tiếng vang ầm ĩ truyền đến.

“Không phải chỉ là chuyển nhà mới thôi sao? Bọn họ định đập bóng ăn mừng đó à?” Tôi bất đắc dĩ nói.

“Có lẽ bọn họ thích như thế.” Hàn Lỗi cũng bất đắc dĩ trả lời một câu.

Xem ra cả hai chúng tôi đều không thích tạp âm bên ngoài.

Hai người cúi đầu yên lặng ăn tiếp, vừa ăn hai miếng đã hết sức ăn ý ngẩng đầu nhìn nhau, từ trong ánh mắt cùng nói ra tin tức: ngu ngốc, kia không phải là thanh âm đập bóng, căn bản chính là tiếng chén bát vỡ mà!

Phản xạ có điều kiện, tôi nắm tay Hàn Lỗi lặng lẽ mở cừa nhà, đứng ở trước cửa căn hộ đối diện chuyên chú nghe động tĩnh bên trong, thậm chí còn khẩn trương đem ánh mắt đặt ở bên trong lỗ khóa, vọng tưởng có thể xuyên thấu qua khe hở tí ti này mà nhìn thấy chuyện bên trong, kết quả rất rõ ràng, vọng tưởng chính là vọng tưởng.

Hừm! Bạo hành gia đình! Đây chắc chắn là bạo hành gia đình rồi!

Thần kinh của tôi hết sức khẩn trương, toàn thân đã sẵn sàng chuẩn bị tư thế, chỉ cần nghe thấy thanh âm không bình thường liền xông vào cứu người vô tội.

Tiếng vang bên trong vẫn không ngừng, có tiếng chửi bậy, khóc lóc cùng với tiếng chén bát đổ vỡ ầm ầm, thanh âm tuy lớn nhưng hết sức mơ hồ khiến cho người ta không cách nào nghe được nội dung, càng khiến cho người ta rối rắm khó hiểu.

Hàn Lỗi đối với hành động thô lỗ của tôi cũng không hề nói lời nào, nhẹ nhàng chọc vào cánh tay tôi, tỏ vẻ mình không hứng thú với trò chơi nghe lén này, cho nên đứng dậy rời đi.

Tay mắt tôi lanh lẹ lôi kéo góc áo anh, nói đùa à, anh không có ở đây thì tôi làm sao mà đối phó với bà già độc ác kia ah.

(Momo: Bằng công phu của chị, mười mẹ kế còn sợ, huống chi là một bà mẹ chồng độc ác, hử?! _ _!)

“Nếu như anh ở đây một lát với em, em sẽ thưởng cho anh!” Tôi mở miệng dụ dỗ anh.

Quả nhiên, nhịn không được hấp dẫn Hàn Lỗi liền hưng phấn cười một tiếng, hai mắt sáng lên, đàng hoàng ngồi chồm hổm trở về chỗ cũ, chăm chú nghe động tĩnh bên trong còn hơn cả tôi.

Tôi méo miệng, không thể nói nổi câu nào, cái người đàn ông này…

Hoàn hảo là không có chuyện gì phát sinh để tôi có thể một lần làm mỹ nữ cứu mỹ nữ, tiếng vang kia rất nhanh sau đó liền biến mất, ánh sáng hé ra ngoài khe cửa cũng dần dần tắt, xem ra bên trong đã kết thúc công việc rồi.

Đối mặt với tình huống khiến cho tôi có chút thất vọng lại may mắn này, Hàn Lỗi vô cùng vui vẻ, anh nở nụ cười rực rỡ kéo tôi trở về phòng, hưng phấn chờ đợi phần thưởng của mình.

Tôi nhìn thoáng qua nụ cười càng lúc càng lớn của Hàn Lỗi, xoay người đi ra phòng khách, đem cửa lớn khóa trái, tắt hết mọi ánh đèn, sau đó mới trở về phòng hạ lệnh với anh: “Cởi hết quần áo nằm xuống giường đi.”

Hàn Lỗi hết sức nghe lời, nhanh chóng cởi áo ra sau đó nằm vật xuống trên giường, vẻ mặt mong đợi nhìn tôi .

Tôi cũng leo lên ngồi trên giường, đẩy đẩy cánh tay anh, vẻ mặt cười quyến rũ nói: “Nằm úp sấp xuống.”

Hàn Lỗi vừa tung mình nằm úp sấp lại vừa hưng phấn nói: “Thì ra là em thích từ phía sau lưng bắt đầu a.”

Đường cong phía sau lưng Hàn Lỗi hết sức mị hoặc người khác, nhưng mà tôi vẫn làm như không thấy, đặt mông ngồi lên người anh, hai tay bấm hướng bờ vai.

“A! Điểm nhẹ chút…” Hàn Lỗi phát ra một tiếng rên rỉ thống khổ lại có chút thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận