Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chiêu này không thể dùng được.” Mẹ chồng khoát tay, thất bại nói: “Lão già này lúc tắm, khóa cửa còn kín hơn cả két sắt ấy chứ!”

Tôi không nén được cười khan hai tiếng, xem ra bố chồng tôi đã có dự cảm rồi nha, hay là mẹ chồng tôi đã từng đánh lén như thế rồi?!

“Thế thì… Uống chút rượu giúp tăng cảm hứng xem sao?”

“Lão đầu tử tửu lượng rất khá…”

“Thế thì… Áo lót gợi cảm thêm điệu nhảy bốc lửa kích tình?”

“Mắt lão già có chút kém rồi…”

Này cũng không được, kia cũng không được, không có biện pháp rồi, xem ra chỉ còn cách…

“Vậy thì sử dụng tuyệt chiêu xem sao!”

Dưới cái nhìn soi mói muốn chảy nước mắt của mẹ chồng, tôi kiên định chân thành nói: “Một chiêu cuối cùng, đó chính là đem ông ấy trói ở trên giường, xuất chiêu dùng cơ thể để trêu chọc, bá vương ngạnh thượng cung* cưỡng gian bố.”

Hai mắt mẹ chồng tôi sáng lên, suy tư trong chốc lát rồi mãnh liệt gật đầu, xem ra là bà đã đồng ý với kế sách này rồi.

“Vậy con nói, mẹ nên lựa chọn cái gì để trói ông ta đây? Cà vạt? Khăn lụa? Khăn lông? Hay là sợi dây…”

Tôi co quắp khóe miệng: “… Tùy ý, mẹ thích cái gì thì lấy cái đó là được…”

Cuối cùng thì mẹ chồng tôi sẽ dùng cái gì để trói cha chồng tôi cũng không được biết, nhưng nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn mà tràn đầy tự tin cộng thêm xuân tình phơi phới lúc rời đi của bà, tôi không khỏi thay cha tôi cầu nguyện, hi vọng lão nhân gia ông có thể tình nguyện bị trói rồi cùng hòa thuận với mẹ chồng hưởng thụ lạc thú.

Bởi vậy có thể thấy được, mẹ chồng tôi là nữ vương công, mà cha chồng tôi chính là… đế vương thụ nha.

(Momo: ngại, câu này ai không hiểu mời đọc qua đam mĩ để khai sáng, ta đây chưa đọc đam mĩ bao giờ nhưng cổ nhân biểu, chưa ăn thịt heo cũng thấy qua heo chạy, biết không phải là tội của ta nha*vô tội-ing*)

Mặc dù tôi cảm thấy thật có lỗi vì đã gián tiếp kêu mẹ chồng trói cha lại, nhưng mà tôi vẫn hi vọng bà sẽ thành công, tha thứ cho mâu thuẫn trong lòng tôi đi mà, a-men!

Cha chồng ah, ngài chờ bị công đi!

Chia tay cùng mẹ chồng ở cửa quán trà sau, bởi vì từ đây cách nhà không xa cho nên tôi tính đi bộ về cũng được.

Bầu trời đêm nay tôi như mực, mây đen xấu tính đem ánh trăng sáng ngời giấu đi mất, vì thế ven đường này vốn đèn đường mờ nhạt nay càng thêm hư ảo, không phải là không có tác dụng mà là vì nơi này vốn ít người ghé qua, lại càng bao phủ thêm thứ không khí âm u khiến người ta bất an lo sợ.

Tên côn đồ bất lương vẫn luôn là những nhân vật phản diện không thể thiếu trên các đường phố, bọn họ thích lui tới đây vào buổi tối, tụm năm tụm ba hoặc kết thành một nhóm ngồi ở khúc quanh hút thuốc, trêu chọc mọi người hay hắt nước làm trò, ỷ thế bắt nạt người, giật tiền cướp sắc…

Mượn ánh sáng yếu ớt của đèn đường, tôi một người đơn độc đi trên con đường nhỏ nên đành tăng nhanh bước chân, không phải vì sợ mà là vì thật sự không có hứng thú ở tại chỗ này thong thả dạo chơi.

(Momo: chị sợ ma thì cứ nói đi, ai cũng biết rồi mà =.=)

Đi qua một khúc quanh vô cùng âm u, tôi đột nhiên nghe thấy những tiếng cầu cứu yếu ớt và sợ hãi.

“Cứu tôi với…”

Nếu chủ nhân của tiếng kêu là một người đàn ông, có lẽ tôi sẽ xem xét hai giây rồi mới quay đầu lại, còn nếu là nữ, tôi sẽ lập tức xoay người chạy tới, vì vậy, tôi nhanh chóng quay đầu, chạy vào bên trong khúc quanh.

Mượn ánh sáng yếu ớt của đèn đường, tôi phát hiện mình đã trở thành mục tiêu của sự chú ý, năm người bên trong cùng mười con mắt nhìn chằm chằm tôi, trong đó có tám cái là hung thần ác sát và hai cái còn lại thì mừng rỡ mong đợi.

Từ số người và giới tính cả bọn, đến người mù cũng đoán ra được là bốn cậu trai dáng vẻ lưu manh bất lương kia khi dễ bắt nạt một cô nữ sinh đi lạc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận