Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến khi mấy tên kia lùi ra một chút tôi mới nhìn thấy được khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ sinh đó, một câu thôi, đúng là duyên số. Không thể tả nổi, nữ sinh kia không phải chính là cô gái có chồng bên nhà cách vách có mối gian tình không thể cho ai biết cùng Hà Dịch hay sao?

Mọi người nói xem làm sao mà cô bé này lại luôn gắn với mấy từ như “tàn bạo”, “dữ dội”, “hành hạ” chứ, ở nhà bị bà mẹ chồng ngược đãi còn chưa đủ, đi ra ngoài còn có thể “may mắn” bị mấy tên côn đồ chặn đường, thật là quá có tài XXOO đi mà!!!

Giờ phút này cô bé đang bị bốn tên con trai bất lương dồn ép vào góc tường, thoạt nhìn còn chưa động thủ, đoán chừng mới chỉ là mở màn của vụ “giựt tiền cướp sắc” này mà thôi, đáng mừng nha đáng mừng!

Đàn chị võ hiệp thời đại học từng nói, gặp chuyện bất bình thì phải rút dao tương trợ, những kẻ xấu xí cục cằn có thể không cần nhìn đến, nhưng những nữ sinh khả ái cùng nam sinh tuấn mĩ thì nhất định phải liều chết mà cứu về.

(Momo: Cái đạo lí chết bầm gì đây TT_TT)

Hôm nay, trước không nói đến tiểu phụ nhân này là nữ sinh được liệt vào hàng mĩ nữ, cô bé còn có quan hệ với Hà Dịch, lại còn là hàng xóm cách vách nhà tôi, cho nên về tình về lý, tôi nên giúp là đúng rồi.

Tiểu phụ nhân nhìn thấy ánh mắt của tôi thì hết sức kích động, so sánh với việc thấy được tổ chức cứu trợ, người nhà, cảnh sát công an còn nhiệt tình và nóng bỏng hơn gấp bội.

Cho nên, tôi bình tĩnh đi tới, đúng lúc này có một cơn gió nhẹ lướt qua khiến cho lá khô dưới chân tôi cuồn cuộn bay lên, uốn lượn xung quanh, bay múa mà rơi, hết sức ăn nhập với khung cảnh, khiến cho tôi xuất hiện càng thêm uy phong cùng tiêu sái, tôi lúc này như một nữ anh hùng che ở trước người cô gái nhỏ, cô bé này cũng mười phần phối hợp núp ở sau lưng tôi liền.

Mặc dù tư thế ra sân của tôi hết sức duy mỹ, tôi cũng vô cùng hài lòng, nhưng mà các cậu trai bất lương này vẫn khó chịu ra mặt, một kẻ trong đám dùng khẩu khí không vui lên tiếng: “Bà cô đây là có ý gì?!”

Khóe miệng tôi cong lên, trào phúng nói: “Nhìn không ra sao?”

Tiếng nói vừa thốt ra, mọi người rất ăn ý lâm vào trầm mặc, còn ăn ý hơn nữa là đưa mắt đánh giá đối phương.

Bọn họ có tất cả bốn người, thoạt nhìn cũng mới mười tám tuổi nhưng toàn thân đã tản mát ra một loại hơi thở cuồn cuộn của ông lão bánh quẩy(o.0). Trong đám người này có một kẻ vóc dáng cao to, toàn thân là thịt, một tay ôm bao đồ ăn vặt không ngừng nhóp nhép; một người gầy như hài cốt, mặc áo phông không tay lộ ra những hình xăm uốn éo hoa văn, tay trái cầm một chai Li Tuyền, tay phải cầm một chai Vạn Lực, hết sức khôi hài; một người nhỏ thó thấp tẹt nhưng cũng to béo không kém; chỉ có một kẻ duy nhất là bình thường, tóc dài quá vai, mềm mại, có hương vị nữ nhân, chắc chắn là tiểu thụ. Tổ hợp bốn người này quả thật là hoàn phì yến sấu* mọi thứ đều có đủ mà.

(*Hoàn phì yến sấu: Hoàn “béo” Yến “gầy”, câu thành ngữ của Trung Quốc, trong đó “hoàn phì” chỉ Dương Ngọc Hoàn- Dương Quý Phi sống ở thời Đường tuy hơi béo nhưng vẫn rất xinh đẹp, “yến sấu” chỉ Triệu Phi Yến, hoàng hậu Hán Thành Đế, sống ở thời Hán, người gầy nhưng cũng rất đẹp. Câu thành ngữ này ý chỉ mỗi người có nét đẹp riêng, thế mạnh khác nhau. Người xưa dùng câu này để chỉ sự đối lập về hình thể giữa mĩ nhân đời Hán và đời Đường.

Về cái đoạn tả người kia, bợn thật sự thắc mắc không biết môn văn tả người của Anh tỷ hồi đi học được mấy điểm, ngôn từ phong phú, giọng điệu trào phúng, đặc tả sắc nét, quả thực là miễn lời bình=]]. Nhất là cái tên xăm người, hai tay cầm hai chai bia, ặc, thật muốn độn thổ. Người ta cầm côn cầm giáo, đằng này mình cầm bia, lại còn hai tay hai chai. Phong phạm nửa điểm ra dáng dân côn đồ cũng không có, giống đám người năm 45 thì hơn=”=. Bạn kia còn kinh hơn, chị Anh liên tưởng ngay đến tiểu thụ mới sợ, amen >”<)

Bình luận (0)

Để lại bình luận