Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật ra thì cùng với bọn đàn ông đánh nhau cũng có chút quá sức, mặc dù bọn chúng chỉ là thiếu niên nhưng mà thể lực của nam nữ vẫn luôn khác biệt không nhỏ, cũng may tôi chịu khó tập luyện hằng ngày, còn mấy người này có vẻ tựa hồ chưa từng luyện qua.

Thấy ba tên bị mình đánh bay trong chớp mắt, tôi liền muốn cảm tạ mấy bà chị không chung huyết thống của mình, cảm tạ luôn mấy tên côn đồ năm đó bắt nạt tôi, nếu không có bọn họ, tôi làm sao có thể chuyên tâm học võ, làm sao có thể có được chiến tích huy hoàng tối nay đâu.

Tôi phủi phủi bụi trên tay, vẻ mặt như Tu La Địa Ngục tiến gần tới cậu tóc dài.

Cậu này không hiền lành dễ bảo gì cho cam, đây mới chính xác là côn đồ chính hiệu, nhưng mà sau khi thấy đồng bọn bị đánh bại thì liền vội vàng hoảng sợ cầu xin tôi tha thứ.

Tính đi tính lại, dù thế nào đám này cũng chỉ là mấy đứa trẻ bồng bột, tôi buông lỏng thân mình, nghĩ giáo huấn bọn chúng một chút thế rồi thôi, ai bảo dám đi bắt nạt phụ nữ, ai bảo dám gọi tôi là bà cô? Bất quá nếu cậu tóc dài này đã biết nhận sai, tha thứ cho nó một lần cũng chẳng sao, dù sao ba kẻ té ngã trên mặt đất kia còn chờ hắn dìu về nhà nữa mà!

Đúng lúc tôi đang xoay người đi về phía Lưu Tĩnh, muốn quay trở về nhà mình đưa ra yêu cầu với cô gái này thì đột nhiên bị đánh lén.

Tôi hét thảm một tiếng, sau lưng vang lên những tiếng cười gian trá đắc ý.

Tôi cúi người ngồi xuống ôm lấy cổ chân phải bị cây gậy tàn bạo đập vào, thật con mẹ nó đau a, đoán chừng gãy xương rồi cũng nên.

Vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy cậu tóc dài kia cầm trên tay một câu gậy gỗ không biết lấy từ đâu, vẻ mặt tiểu nhân đắc chí đứng trước mặt tôi, nở nụ cười hết sức vô sỉ.

Tiếp theo, hai mắt anh lóe lên, giơ cao cây gậy muốn vung tới đầu tôi.

Mẹ kiếp, quả này mà bị anh đánh thật vào đầu thì khéo tôi xuyên không mất?!

Cho nên tôi hồi quang phản chiếu*, giơ lên bàn tay vốn đang ôm cổ chân phải rồi giữ chặt lấy cây gậy ở trên đỉnh đầu mình, hai người giằng co bất động.

(*hồi quang phản chiếu: khụ, cái này ai không hiểu để ta giải thích. Chữ “hồi” là quay lại, “quang” là ánh sáng, “phản” là trở lại, chiếu là soi sáng. “Hồi quang phản chiếu” tức là quay ánh sáng trở lại, soi rọi chính mình. Người ta thường nói khi một người sắp chết thường sẽ có hồi quang phản chiếu, tức là đột nhiên cảm thấy mình khỏe hơn, tràn trề năng lượng, khí lực, ăn nhiều hơn, làm khỏe hơn, rồi mới ra đi. Ý chị Hạ Anh là trước lúc chết lấy chút hơi tàn đánh lại kẻ địch ấy mà=]])

Cổ chân của tôi truyền tới từng cơn đau nhói, mồ hôi lạnh từ trên trán từng giọt chảy xuống, tôi biết tình huống bây giờ đối với mình hết sức bất lợi, đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Hình như tôi vừa nhìn thấy một cái đầu trọc sáng lên loang loáng, nếu như bây giờ có thể gặp được cậu đầu trọc cùng cậu bờm sư tử thì hay biết mấy.

Đúng lúc tôi đang không ngừng cầu nguyện thì quả nhiên nhìn thấy một cái đầu bóng loáng thật.

“Chị hai?! Nghĩa nữ của thủ lĩnh Nhật Bản Sơn Khấu?” Một thanh âm có chút nghi hoặc vang lên phía sau lưng cậu tóc dài, hắn sợ hãi xoay người nhìn lại.

“A! Tiểu Quang! Tiểu Ải!*” Tôi hưng phấn kêu lớn lên, thật sự đúng là cậu đầu trọc cùng bờm sư tử rồi! Mà người vừa gọi tôi chị hai chính là cậu đầu trọc đó.

(*Tiểu Quang, Tiểu Ải: chỗ này chị Anh chơi chữ, Tiểu Quang ám chỉ cái đầu trọc bóng loáng phản ánh sáng ấy, còn tiểu ải tức là chỉ cậu đầu bù xù)

Nhìn xem nhìn xem, đây chính là cái mà người ta gọi là duyên phận đó nha!

Đầu trọc nhếch mép cười, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ai là Tiểu Quang với Tiểu Ải chứ?!”

“Cái này không quan trọng, quan trọng là…các cậu sao lại ở chỗ này?” Tôi suy nghĩ một chút, hình như hai đứa nó có từng nói qua bọn chúng là người trong giang hồ thì phải. “Chẳng lẽ hai cậu ở chỗ này chờ tôi?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận