Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy em vì sao lại trói buộc Lưu Tĩnh chứ?”

“Vì em không cam lòng!”

“Việc gì phải khổ như thế chứ?” Mẹ chồng tôi đột nhiên lôi kéo tay bà cô, vui vẻ nói: “Em còn trẻ tuổi như vậy, tướng mạo đẹp ‘như hoa’, lại chỉ biết ở đây cùng với con dâu sống đời quả phụ, đáng giá sao?”

Bà ta không nói gì, nhưng nhìn ra được đã có chút dao động.

“Chị nói thật, tuổi thanh xuân của phụ nữ chúng ta cũng chỉ có ngắn ngủi mấy chục năm mà thôi, nhìn em xem, em đã sống cô quả như thế biết mấy chục năm thanh xuân rồi? Chị cảm thấy thật đau lòng thay cho em, so sánh với cuộc sống hạnh phúc và tính phúc viên mãn của chị bây giờ, em thực cam lòng cho rằng trói buộc con dâu vào với mình là lựa chọn sáng suốt sao?!”

Bà cô rất rõ ràng đã bị nói trúng, vẻ mặt kích động nhìn chằm chằm vào mẹ chồng tôi.

Mẹ chồng tôi đột nhiên tới gần nói nhỏ bên tai bà cô ấy, thanh âm rất nhỏ, nhỏ đến mức chúng tôi cố gắng căng tai nghe lén mà cũng không thể, chỉ thấy mặt bà ta càng lúc càng hồng, ánh mắt cũng mỗi lúc một sáng hơn.

Rốt cục, dưới sự tẩy não của mẹ chồng tôi, bà cô già lộ ra nét mặt ôn nhu ngàn năm mới thấy, nói với Lưu Tĩnh: “Chúng ta cùng tự đi kiếm tìm hạnh phúc riêng của mình đi thôi!”

Cuối cùng, hai người phụ nữ cười cười sáng lạn, hai người phụ nữ khác thì ngu ngốc thộn mặt ra nhìn.

Tẩy não thành công sau, tôi chống nạng tiễn mẹ chồng xuống lầu, nhịn không được hỏi bà một chút xem rốt cục đã nói những gì bí mật với bà cô già ban nãy.

Mẹ chồng tôi nhếch môi, cười nói: “Cũng không có gì, mẹ chỉ bảo nghe nói ở chỗ nông thôn nơi bà ta ở, có một người đàn ông si tình đợi bà ấy hơn phân nửa cuộc đời mà không chịu lập gia đình, vẫn như cũ chờ đợi mà thôi!!!”

Khóe miệng của tôi co quắp: “Bà ta tin sao?”

“Con nói xem?!”

Rất rõ ràng, bà cô ấy đã tin là thật.

“Cái kia…thật sự có người đàn ông si tình như thế tồn tại sao?”

Mẹ chồng tôi nở nụ cười đắc ý khi trò đùa dai được thực hiện, nói: “Ai mà biết được! Mẹ cũng không có đi qua chỗ nông thôn nơi bà ấy sống, chẳng qua chỉ ‘nghe nói’ mà thôi. Ha ha ha ha…”

“…”

Thì ra, phúc hắc cũng có thể di truyền!@

Ký một tờ giấy xong, bà cô già đi tìm tình yêu của mình, Lưu Tĩnh được tự do, Hà Dịch cười đến u mê ngây ngốc, mọi chuyện cứ thế mà viên mãn.

Người mẹ chồng có ước mơ và khao khát tình yêu thì chuyện gì cũng làm được, bà ta đem phòng ở cho Lưu Tĩnh, dĩ nhiên, tiền thuê nhà sau này Lưu Tĩnh tự chi trả, cho nên Hà Dịch thuận lợi chuyển đến sống cùng, thành hàng xóm của chúng tôi.

Thu hoạch của tôi cũng không nhỏ, kết bạn thêm được với hai cậu trai trẻ, chính là đầu trọc cùng bờm sư tử, ách, phải gọi là Tần Dương cùng Cao Phàm Vũ mới đúng.

Tần Hạo vẫn trung thành tuyệt đối với Hàn Lỗi như cũ, làm việc cẩn trọng, lúc cần thiết luôn luôn xuất hiện đúng lúc, kịp thời, hoàn toàn phát huy được tiềm năng chưa được khai phá của bản thân.

Hàn Lỗi thì vẫn như thế, lúc nào cũng đeo cái mặt nạ ôn nhu hiền lành đi lừa gạt thiên hạ làm theo ý mình, được hưởng không tự do sung sướng cùng an nhàn.

Mọi chuyện đều phát triển theo chiều hướng hết sức tốt đẹp, tạo nên cảnh tượng nhất nhất hài hòa, nhưng mà, trái đất vẫn quay đều, cuộc sống vẫn cứ thế mà trôi qua.

Hôm nay, Hàn Lỗi đột nhiên dậy sớm, chủ động nhận lấy trách nhiệm nặng nề là chuẩn bị bữa sáng cho cả hai, và tuân theo chân lý “trẻ con dậy muộn luôn có đồ ăn sáng để dùng”, tôi vô cùng thư thái ngủ no nê, hưởng thụ sự phục vụ của anh.

Đồ ăn chính là cháo hải sản mà tôi thích nhất nha.

Khi hai người đang an tĩnh ăn được lưng bụng cháo thì Hàn Lỗi đột nhiên nghiêm túc nhìn tôi, dùng giọng điệu hết sức chân thành nói: “Cưng à, chúng mình là vợ chồng đúng không?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận