Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mái tóc đen rối loạn, son môi bị ăn sạch, nút áo rớt mất một viên, váy uốn nếp, nhăn nheo rầu rĩ.

Hàn Lỗi thỏa mãn sờ soạng, giúp tôi sửa sang lại y phục, sau đó chỉnh lại quần áo của mình, lòng bàn tay ấm áp của anh lại tiếp tục lôi kéo tôi đi qua đám người, hướng cửa mà tới.

Tóc tôi xõa xuống, mặt mũi ửng hồng, cúi đầu đi theo sau lưng anh, hoàn toàn không dám nhìn ngó xung quanh, chỉ sợ bị ai đó nhìn thấy trên mặt mình viết mấy chữ mới làm “chuyện tốt”.

Ngồi vào trong xe, Hàn Lỗi cười y hệt con mèo vừa trộm thịt sống thành công, nhẹ nhàng cười nói: “Quả nhiên là mặc váy tương đối dễ dàng a!”

(Momo: Đó, giờ mọi người đã biết âm mưu của anh ấy chưa =”=)

Nghe vậy, tôi đỏ mặt, xấu hổ quá đi thôi!

Trong lòng âm thầm hạ quyết định, sau này nhất quyết không bao giờ mặc váy nữa!

Vào một ngày sáng sớm cuối tuần rất thích hợp để ngủ nướng, tôi cong mình rúc vào bên trong lòng Hàn Lỗi kiên trì nằm trên giường lười biếng đến cùng.

Điện thoại di động đặt trên tủ đầu giường đột nhiên không hề báo trước mà vang lên, tôi nhắm tịt mắt, cau mày lẩm bẩm mấy câu phiền phức, tiếp tục chôn đầu vào ngực Hàn Lỗi, lấy tay bịt lỗ tai, nhất quyết muốn làm đà điểu để trốn tiếng chuông đó.

Tiếng cười nhẹ của Hàn Lỗi không hề khách khí phát ra trên đỉnh đầu, sau đó đột nhiên cảm giác có một cánh tay lướt qua vai tôi, sau đó tiếng chuông kia liền ngừng, chỉ còn nghe thấy tiếng Hàn Lỗi cố ý hạ giọng nói: “Alo? …Là anh ba của em, sao, có ý kiến gì à?”

Tôi trở mình, đổi thành tư thế nằm ngửa tiếp tục nhắm mắt ngủ khì khì, hoàn toàn không quan tâm cũng như không thèm để ý đến cái điện thoại, hình như là có người gọi đến tìm tôi thì phải.

Hàn Lỗi cúi người áp sát vào tôi, dùng cái mũi thẳng tắp của mình nhẹ nhàng cọ cọ vào mũi tôi khiến tôi hết sức khó chịu.

“Ừm…Tốt, anh sẽ nói với cô ấy, tạm biệt!” Hàn Lỗi vừa đùa nghịch mũi tôi vừa nói.

Nghe thấy tiếng anh cúp điện thoại, tôi vội đẩy người này ra, sờ sờ mũi của mình, mắt nhắm mắt mở hỏi: “Là tìm em sao? Ai thế?”

Hàn Lỗi vừa bị đẩy ra liền tiếp tục dúi đầu vào mái tóc tôi, lồng ngực rung rung như đang cố nén cười nói: “Vợ yêu à, em ngủ mê sao? Gọi tới điện thoại của em đương nhiên là để tìm em rồi! Cái con nhỏ Hàn Tuệ kia gọi đến, nó bảo tìm em có chút việc, anh giúp em hẹn nó gặp nhau lúc mười giờ. Bây giờ mới có bảy giờ thôi, chúng ta còn nhiều thời gian mà.”

Tôi hài lòng phát ra thanh âm hừ hừ, xem ra mình có thể tiếp tục quấn giường rồi, không hề mảy may để tâm đến cái câu “chúng ta còn nhiều thời gian mà” của Hàn Lỗi có cái ý nghĩa sâu xa gì.

Đột nhiên thấy phía trên xương quai xanh và cổ truyền đến cảm giác tê tê ngứa ngứa, tôi vội vàng cả kinh, mở to mắt vỗ vỗ vai anh: “Đừng có ồn ào! Chút nữa em còn phải ra ngoài gặp em gái anh nữa đấy!”

Hàn Lỗi vừa vui vẻ hạ xuống mấy dấu hôn vừa bảo đảm nói: “Anh chỉ chơi đùa một chút thôi, anh thề!”

Trên trán của tôi hạ xuống ba đường hắc tuyến, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trọng điểm không phải ở chỗ đó, trọng điểm là ở chỗ em còn muốn đi ra ngoài! Anh để lại chi chít dấu hôn ở chỗ này thì em làm sao mà che được chứ?!”

“Không có chuyện gì không có chuyện gì! Anh đã chuẩn bị miếng dán cho em rồi! Không thấm nước lại phòng vi khuẩn!” Hàn Lỗi đắc ý nói.

“…”

Tôi bất đắc dĩ trợn mắt nhìn anh, được rồi, tôi bỏ qua, tôi không thèm chấp, kệ anh cao hứng muốn làm gì thì làm.

Đột nhiên, cái người đàn ông được voi đòi tiên này lại thò tay vào trong áo ngủ của tôi khiến tôi suýt chút nữa là nhảy dựng lên kêu ầm trời rồi.

Tôi nắm lấy gương mặt tuấn tú của anh, dùng giọng điệu nghiêm túc chân thành nhất có thể nói: “Lát nữa em phải ra ngoài rồi, bây giờ cần giữ sức, em nói thật đấy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận