Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Oan uổng quá, oan uổng quá, cái gì gọi là khẩu vị nặng chứ, người ta cũng chỉ là thích thưởng thức mỹ nam mà thôi, sao lại nói người ta như là sắc nữ thế, hơn nữa, để cho một người phụ nữ có chồng đi chăm sóc một người đàn ông, chuyện này sao có thể chứ?

Hơn nữa, kẻ này cần người chăm sóc mình, chẳng lẽ anh ta tàn tật, mù lòa, mất trí hay là động kinh à?

“Ừm…”

Tôi còn đang định phân tích cùng mẹ tình hình thực tế của Hàn Lỗi nhà chúng tôi và bộ mặt thật của anh, ai dè bà đã sớm cắt đứt lời tôi thật nhanh gọn, dứt khoát.

“Không được có dị nghị, con chỉ có một lựa chọn, đó chính là phục tùng mệnh lệnh, sau đó bây giờ mau đưa máy cho con rể ngoan nhận điện thoại, mau! Ngoan nào!”

Thật đúng là một bà mẹ vợ tiêu chuẩn có con rể quên con ruột a.

Tôi đưa di động đến trước mắt, làm một cái mặt quỷ thật to hướng về phía nó xong mới đưa cho Hàn Lỗi đang ngồi bên cạnh, lạnh lùng nói: “Lão phật gia lật được thẻ bài có tên ngươi, mau mau đến tiếp nhận sủng ái đi.”

(Momo:*đập bàn lăn lộn* Chị làm như anh là nam sủng không bằng=]])

Hàn Lỗi cười nhận lấy điện thoại, anh tựa hồ rất thích thú và mong đợi được hàn huyên cùng mẹ già nhà tôi a.

Cả quá trình trò chuyện, Hàn Lỗi chỉ ở lúc ban đầu lễ phép hỏi han sức khỏe mẹ tôi thôi, còn đâu thì cứ im lặng nghe bên kia nói, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía tôi mấy lần, nụ cười trên mặt càng lúc càng mở rộng, cho đến khi biến tướng thành kiểu cười híp lại không còn thấy mắt đâu.

Rất quỷ dị.

Nhìn thấy tình cảnh này, tôi đột nhiên không khỏi cảm thấy da lưng run lên tê dại, hay là gió lạnh! Thế nên liền dùng vẻ mặt hoài nghi nhìn Hàn Lỗi đang hớn hở nói chuyện với mẹ qua điện thoại, trong lòng thầm nghĩ, hai kẻ này sẽ không phải đang mưu đồ bí mật làm chuyện gì tổn hại tới tôi đi?!

Cuối cùng, đối mặt với mẹ tôi, Hàn Lỗi liền tiếp nhận “thánh chỉ”, con rể biết điều hàng phục đưa ra một quyết định hết sức quyết đoán, đó chính là quang minh chính đại đưa vợ đi trốn việc đến sân bay đón người.

Sân bay rộng lớn người đến người đi, mặc dù không đến nỗi quá mức chật chội nhưng mà những người đến đón người thân tại đây cũng không ít, tôi cùng Hàn Lỗi chính là hai trong số người đó.

Bên ngoài mặt trời đang lên cao, nhiệt độ cũng tăng dần, tôi cảm thấy hết sức may mắn khi bên trong phòng chờ sân bay có máy điề hoàn, nếu không có ném tôi xuống biển làm mồi cho cá tôi cũng bằng lòng.

Lúc này, trong tay tôi đang cầm cái bảng viết ba chữ to đùng “Âu Dương Suất”- sản phẩm tối hôm qua Hàn Lỗi hứng trí bừng bừng đích thân chế tạo, đứng ở ngoài rào chắn với Hàn Lỗi ngó mặt vào trong, đợi chờ người đàn ông tên là Âu Dương Suất đi ra.

Máy bay hạ cánh, bên trong lục tục có người đi ra, tôi cố kiễng chân giơ tấm bảng lên, hy vọng có thể hấp dẫn sự chú ý của Âu Dương Suất để anh ta chủ động đi đến chỗ mình.

Mẹ đã nói, Âu Dương Suất là một người đàn ông thích hợp với khẩu vị nặng của tôi, vậy thì nhất định sẽ là một mỹ nam, cho nên hẳn là tôi sẽ rất dễ dàng nhận ra mới đúng, nhưng mà hành khách đã ra gần hết rồi, tôi sửng sốt phát hiện ra là không có ai được coi là kẻ hợp với khẩu vị nặng của mình, chẳng lẽ soái ca thường thích đi ra lúc cuối cùng sao?!

Đúng vào lúc tôi đang rối rắm hết mức thì một đứa bé trai đẹp đến kỳ lạ lôi kéo cái vali nhỏ xíu của mình đi tới bên cạnh tôi và Hàn Lỗi, lễ phép hỏi: “Hai người đang đợi Âu Dương Suất sao?”

Tôi cúi đầu nhìn nó, phản xạ có điều kiện gật gật đầu.

Nhận được khẳng định từ tôi, thằng bé trai cười hết sức rạng rỡ nói: “Chào hai người, em chính là Âu Dương Suất.” Sau đó còn tặng kèm một lúm đồng tiền thật khả ái, thật to nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận