Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nước miếng, ôi nước miếng! Mau bắt lấy nó, mau bắt lấy a!

Bất quá, chờ một chút…Tôi nhìn thằng bé trai xinh đẹp trước mắt, kìm lòng không được há to mồm. Âu Dương Suất? Đàn ông? Anh ta căn bản chỉ là một đứa trẻ con mà?

Vẻ mặt tôi không cách nào tiếp nhận được mở ví tìm di động, muốn gọi điện cho mẹ xác nhận tình huống lúc này.

Đứa bé trai giống như đã nhớ ra cái gì đó, cũng mở balô của mình ra, lấy một bức thư đưa cho tôi nói: “Chị à, đây là dì Mạc dặn em đưa cho chị!”

Một đứa trẻ biết điều ngoan ngoãn cỡ nào a, gọi tôi một tiếng chị ngọt ngào quá đi mất!

Tôi mỉm cười nhận lấy bức thư mà “dì Mạc” gửi cho tôi kia, tinh tế nhìn:

Hạ Anh yêu dấu, ngạc nhiên không, không nghĩ tới Âu Dương Suất sẽ là một đứa bé trai sao, thật ra thì gọi nó là một người đàn ông cũng không sai a, dù sao một ngày nào đó thằng bé sẽ biến thành một người đàn ông chân chính mà. Con nhất định đã hiểu sai đúng không, thật sự cho rằng có một người đàn ông thành thục uy hiếp được địa vị của Hàn Lỗi sao? Haha, làm sao có thể, mẹ đây rất yêu thương Hàn Lỗi nha, hơn nữa, làm gì có người như thế tồn tại?! Tốt lắm, trở lại chuyện chính, cha mẹ Âu Dương Suất đang ra tòa đòi ly dị, vì để cho nó không bị ảnh hưởng quá nhiều, chúng ta quyết định trước khi có phán quyết của tòa sẽ đưa nó đến chỗ mấy đứa ở tạm một thời gian, nghỉ hè luôn thể, đứa nhỏ này trước kia từng có gặp qua Hàn Lỗi, lại rất thích nó nên mẹ đã cùng Hàn Lỗi nói qua, nó cũng tỏ vẻ sẽ thành tâm tiếp nhận nhiệm vụ này, cho nên con gái yêu a, phối hợp thật tốt cho mẹ, chăm sóc thằng bé cho chu đáo. Đứa nhóc này thật ra thì…

Nhìn ba trang giấy viết thư tràn ngập chữ của mẹ già, tôi ngạc nhiên phát hiện trán của mình đã đầy hắc tuyến đến mức không thể thêm được nữa.

(Momo: hắc tuyến là vạch đen, thường là ba vạch kẻ từ trên trán xuống, hình ảnh này hay có trên các biểu cảm(emoticon) để biểu thị trạng thái bất đắc dĩ của nhân vật ấy mà!)

Tôi cẩn thận cất ba tờ giấy viết thư kia đi, nhìn chăm chú vào Âu Dương Suất, nó bất quá mới chỉ hơn mười tuổi, thân cao đến bên eo tôi là cùng, thế mà đã trổ mã lên đẹp trai tuấn tú, tin tưởng một thời gian nữa nó nhất định sẽ trở thành người khiến cho cả đám đàn bà con gái điên cuồng nha. Mỹ nam nhỏ tuổi có một mái tóc ngắn xoăn tự nhiên, cặp mắt xếch to mà sáng ngời, khuôn mặt be bé đỏ bừng hết sức dễ thương.

Nhìn xem, cái này gọi là người cũng như tên, là gen di truyền đó!!!

Thằng nhóc biết điều vẫn đứng im cho tôi đánh giá, không vội vàng không náo loạn, có thể nhìn ra nó ở nhà được dạy dỗ và kèm cặp khá tốt, khí chất vương tử cùng quý tộc biểu lộ ra bên ngoài không sót một thứ gì.

Nhìn bé trai cực phẩm sắp tới sống ở nhà mình này, lòng tôi tràn đầy vui sướng vươn tay với nó nói: “Xin chào, chị là Hạ Anh”, sau đó chỉ vào Hàn Lỗi bên cạnh: “Anh ấy là Hàn Lỗi, thời gian một tháng tới, chúng ta sẽ cùng nhau sống chung.”

Âu Dương Suất xấu hổ cười, cũng vươn tay nắm lấy tay tôi, có chút ngượng ngùng nói: “Chị khỏe, anh khỏe ạ.” (Cũng có thể hiểu là chào anh, chào chị được, nhưng bạn edit đúng nguyên convert a >”<) Ấn tượng đầu tiên của Âu Dương Suất đối với chúng tôi có vẻ khá tốt, không, phải nói là nó đối với Hàn Lỗi nhà tôi có ấn tượng rất tốt mới đúng, nhìn trong mắt nó tràn đầy vẻ kính ngưỡng, sùng bái, ngưỡng mộ là đủ hiểu rồi. Điều này làm tôi chợt nhớ đến Tần Hạo, trong lòng âm thầm suy nghĩ xem có nên tìm thời gian để nó cùng Tần Hạo gặp mặt hay không, dù sao bọn họ đều là những người ái mộ vẻ đẹp của Hàn Lỗi nhà tôi a. Hàn Lỗi nở nụ cười kinh điển đúng tiêu chuẩn ngoại giao với Âu Dương Suất, bắt chuyện với nó xong liền một tay nắm tay nó, một tay kéo vali hành lý, còn tôi nắm tay còn lại của thằng nhóc, ba người cùng đi ra khỏi sân bay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận