Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bắt đầu từ buổi sáng, Hàn Lỗi đã đối xử với Âu Dương Suất ôn nhu cùng thân thiết khác thường, không phải trước kia Hàn Lỗi đối với nó không tốt mà là hôm nay đặc biệt tốt hơn mà thôi, tốt đến mức làm cho tôi cảm thấy quỷ dị vô cùng, chỉ có tiểu tử ngốc kia là không hề phát hiện, một mực chìm đắm trong khoái cảm khi mơ ước thành hiện thực của mình.

Kết quả là, cả sáng hôm ấy Âu Dương Suất khó có được thời gian ở bên Tần Hạo mà cứ cùng Hàn Lỗi như hình với bóng suốt.

Lúc nghỉ trưa, Hàn Lỗi mang theo Âu Dương Suất, kêu tôi và Tần Hạo cùng đi ăn bữa trưa.

Khi ăn trưa Hàn Lỗi cố ý chọn những món ăn của trẻ con, khóe miệng Âu Dương Suất vì thế cứ cong lên không ngừng, cười đến híp cả mắt lại, giờ này phút này trên khuôn mặt không có một tế bào nào là không biểu lộ ra sự sung sướng và hạnh phúc, thỏa mãn hết.

Đợi Âu Dương Suất ăn no, Hàn Lỗi lại tỉ mỉ dùng khăn giấy giúp nó lau khóe miệng, khiến cho tiểu tử đối với sự quan tâm săn sóc của Hàn Lỗi càng thêm khuất phục, đôi mắt to sáng ngời bên trong không khỏi lóe lên ánh sáng mang tên là cảm động.

Nhìn thấy lần ảnh hưởng thứ hai của anh, Tần Hạo hâm mộ không thôi, một mình len lén cắn khăn ăn cảm khái, mà tôi thì chỉ ngồi tĩnh tọa một bên kiên nhẫn đợi chờ hành động tiếp theo của Hàn Lỗi, bởi vì tôi tin tưởng chắc chắn sẽ có đoạn sau. Quả nhiên, Hàn Lỗi cười ôn nhu nói với Âu Dương Suất: “Ăn no chưa?”

“Dạ!” Âu Dương Suất lớn tiếng gật đầu hưởng ứng, cũng tặng kèm một khuôn mặt tươi cười hết cỡ.

“Vui không?”

“Vui ạ!” Vừa gật đầu vừa trả lời.

Nhìn thấy tình cảnh này, hai tròng mắt của Hàn Lỗi sau kính đột nhiên chợt lóe, dùng khóe mắt mang ý cười cùng khóe miệng nói: “Vậy chúng tôi làm một giao dịch, thế nào?”

Tiểu tử biết điều một chút gật đầu, hai mắt tản mát ra hưng phấn cùng hứng thú, hết sức chăm chú nghe người nào đó nói cái gọi là “nội dung giao dịch”.

“Thật ra thì rất đơn giản” Người đàn ông mang kính (chú ý: Tần Hạo đeo kính cận nha) lộ ra khuôn mặt như hồ ly tươi cười nói. “Buổi chiều hôm nay anh có thể để em tiếp tục ở trong phòng làm việc cùng anh, cũng giải đáp hết thảy vấn đề mà em muốn biết, nhưng em phải đáp ứng anh tối nay biết điều một chút, một mình ở lại trong nhà bà Hàn, chơi đùa cùng bọn họ, sau đó lại để cho bọn họ đưa về nhà, như thế nào, có lời không?!”

Mọi người nói xem, đối với một đứa trẻ mới mười tuổi như thế biết cái gì gọi là có lời hay không có lời sao?

=.=

Nhưng tôi vẫn tận mắt nhìn thấy, theo quán tính, người bạn nhỏ Âu Dương Suất không hề nghĩ ngợi mà gật đầu lia lịa, cười toe toét như cũ không thôi.

Mặc kệ là Âu Dương Suất suy nghĩ thật lòng hay là gật đầu theo quán tính, Hàn Lỗi vẫn rất hài lòng, cũng tự mình khẳng định “giao dịch” giữa hai người đã thành công, vì vậy nụ cười càng lớn.

Do đó, cả buổi chiều Hàn Lỗi thực hiện đúng lời hứa của anh, để cho tiểu tử cùng ở chung trong phòng làm việc, cũng thỏa mãn bất cứ vấn đề cùng tò mò của anh.

Sau khi tan việc, rốt cục đến phiên Âu Dương Suất thực hiện lời hứa của mình, thằng nhóc nhìn bàn tay nhỏ bé bị Hàn Vũ lôi kéo, đột nhiên như vừa tỉnh giấc từ trong mộng, khẽ cau mày có chút rối rắm, sau khi biết mình bị mắc lừa, nó chỉ còn cách hết sức đàn ông, ưỡn ngực, vẫy tay từ biệt cùng chúng tôi rồi hoa lệ nắm tay Hàn Vũ rời đi.

Đưa mắt nhìn Âu Dương Suất rời đi, Hàn Lỗi cười đến là đắc ý, nắm tay tôi rời khỏi công ty.

Không có phòng ăn cao cấp, cũng không có buổi hẹn hò lãng mạn nào hết, Hàn Lỗi trực tiếp đem tôi mang về nhà, cũng tự mình xuống bếp chuẩn bị một bữa ăn tối dưới ánh nến rất có không khí.

Mặc dù vẫn cảm thấy loại bữa ăn tối kiểu nàyvừa tốn thời gian lại vừa buồn nôn, nhưng mà không thể phủ nhận, tôi rất thích Hàn Lỗi chuẩn bị bữa ăn dưới ánh nến này cho mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận