Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hàn Lỗi vừa động tình hôn, vừa đem một cái tay đặt lên trước ngực, cách một lớp quần áo vuốt ve bộ ngực sữa của tôi.

Tôi cũng không cam chịu yếu thế, đem tay từ chéo áo của anh dò vào bên trong, trực tiếp xoa nắn da thịt cứng rắn bên dưới.

Anh phát ra một tiếng rên rỉ thoải mái, tay kia vẫn như cũ ở trên ngực tôi làm loạn, thu hồi đầu lưỡi lại rồi khẽ cắn môi của tôi, hấp dẫn nói: “Chúng ta trở về phòng, được chứ?”

Lúc này tôi đã sớm ý loạn tình mê đến mức không thể động đậy mà chỉ có thể gật đầu.

Dưới ánh đèn mờ mờ trong phòng ngủ, không khí tràn ngập hơi thở hoan ái triền miên và mập mờ, tôi toàn thân mềm yếu nằm nghiêng bên người Hàn Lỗi mà nghỉ ngơi, hưởng thụ sự yên tĩnh sau khi kích tình qua đi, tùy ý người chồng bên cạnh tiếp tục muốn làm gì thì làm.

Hàn Lỗi cũng nằm nghiêng đối mặt với tôi, khóe miệng câu khởi một nụ cười quyến rũ đầy thỏa mãn, nâng một cánh tay của tôi đưa đến trước mặt mình cho đến khi ngón tay đụng chạm vào đôi môi của mình, sau đó anh mở ra môi mỏng, nhẹ nhàng khẽ cắn ngón trỏ của tôi, tựa như mút mà không phải là mút, tựa như hôn mà không phải là hôn, rất mất hồn.

Đến khi ngón trỏ của tôi truyền tới một trận tê dại, tôi mới nhắm mắt lại, bĩu môi nói: “Đừng làm ồn, em muốn nghỉ ngơi.”

Nghe vậy, Hàn Lỗi cúi đầu cười, nghe lời bỏ qua cho ngón tay của tôi, đổi qua thành đùa nghịch mấy sợi tóc dài trên gối, dùng giọng điệu hoan hỉ nói: “Sáng mai anh phải đi công tác, hành trình là hai ngày một đêm, chậm nhất là buổi tối chủ nhật có thể về đến nhà, cho nên hai ngày này đành nhờ em cùng tiểu tử kia giữ nhà rồi!”

Tôi vẫn nhắm mắt như cũ, dùng lỗ mũi hừ hừ nói: “Anh cố ý đúng không!”

Hàn Lỗi dùng thanh âm vô tội nói: “Ai da, cưng à, em đang nói gì đấy, sao anh nghe không hiểu.”

Chồng à, anh đang nói xạo cái gì a, rõ ràng biết thằng nhóc kia rất chán ghét tôi mà vẫn muốn hai người cùng nhau ở chung, hay là anh đang suy nghĩ muốn đem hai người chúng tôi thành đồ giải trí của mình vậy?!

Tôi cự tuyệt đáp lại anh, chỉ cảm thấy có hơi thở ấm áp phun ở bên tai, thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên bên cạnh: “Cưng à, chúng ta yêu một lần nữa đi!”

Thân thể của tôi bởi vì hơi thở nóng rực kia mà nhẹ run lên một cái, nhưng còn chưa chờ tôi cự tuyệt anh, thì chuông cửa đã đúng lúc vang lên.

Một giây sau, thân thể cao lớn nóng bỏng của người nào đó đang trèo lên trên thân tôi lập tức cứng ngắc lại, phát ra tiếng rên rỉ thất bại, còn tôi thì không chút nể tình cười ầm lên. Tiếng chuông ngoài cửa vẫn đều đều vang lên như cũ.

Rạng sáng ngày hôm sau, Âu Dương Suất ngồi ở trước bàn ăn, mím môi nhìn tờ giấy trong tay mà Hàn Lỗi đã để lại cho nó, tâm tình xuống cấp trầm trọng.

Tôi đã cố ý làm cho anh một bữa ăn sáng thật ngon—chân giò hun khói cùng với trứng ốp-la đưa tới trước mắt, ai ngờ tiểu tử này không thèm nể tình, ngay cả liếc mắt nhìn một chút cũng khinh, mặc kệ mỹ vị trước mắt, chỉ chăm chăm dùng ánh mắt vô cùng ai oán nhìn tôi mà thôi.

Haha, nhìn xem nhìn xem, đây chính là ánh mắt ai oán của một người vợ bị chồng ruồng bỏ nha, tôi vô tội nhìn nó, cũng không phải là tôi làm Hàn Lỗi biến mất a, nhìn cái gì mà nhìn.

Hai người rất quật cường nhìn nhau đúng một phút sau, tôi thật mất mặt bại trận, ngầm thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Không ăn cũng đừng hối hận đấy, đây cũng là bữa sáng mà anh Hàn Lỗi của em ngàn dặn vạn dò chị chuẩn bị đặc biệt cho em, em không ăn nghĩa là đã cô phụ ý tốt của anh ấy, chị không phụ trách đâu!”

Hê hê, đây là một lời nói dối cao thượng cỡ nào a!!!

Nghe thấy lời của tôi, hai mắt Âu Dương Suất lập tức sáng ngời, đôi má phấn trên khuôn mặt nhỏ bé phát ra ánh sáng vui mừng hỏi: “Thật sự là anh Hàn Lỗi cố ý bảo chị làm bữa sáng cho em?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận