Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngữ khí của tôi rất thành khẩn, bởi vì tôi thật sự cảm thấy như vậy, nếu Âu Dương Suất là con trai của tôi thì tốt bao nhiêu a, những thứ khác không nói, chỉ cần nói riêng mặt mũi của nó đã đủ thích hợp với “ khẩu vị nặng” của tôi rồi…

Mọi người còn nói rất nhiều, hàn huyên trong chốc lát, sau đó tôi một tay cầm túi, một tay lôi kéo Âu Dương Suất hoa lệ tiêu sái đi ra khỏi cửa hàng, lưu lại vô vàn những tiếng cảm thán quanh quẩn ở phía sau.

Kể từ khi đi khỏi cửa hàng, cả đoạn đường Âu Dương Suất đều ở trong trạng thái thâm trầm, tôi trêu chọc như thế nào cũng không để ý, chẳng qua là biết điều một chút ngoan ngoãn để tôi lôi kéo đi, bàn tay nhỏ bé thi thoảng lại nắm chặt lại khiến tôi cũng hơi rối rắm, không biết làm sao…

Chẳng lẽ là tức giận? Bởi vì bị những người kia “đùa giỡn” mà tức giận rồi sao? Hay tại bởi vì tôi giả mạo mẹ xinh đẹp của mình mà cảm thấy khó chịu ? Hoặc là bởi vì bị nói là con trai của tôi nên cảm thấy ủy khuất và hổ thẹn?!

Sau khi suy nghĩ đủ kiểu mà vẫn không thông, tôi quyết định tiếp tục sử dụng chính sách “Hàn Lỗi”, nhưng mà lần này… Thế nhưng thất bại!

Ngay cả khi nghe được hai chữ “Hàn Lỗi” mà vẫn không phản ứng chút nào như cũ, nó cứ thờ ơ khiến tôi cảm thấy da đầu tê dại, đây đúng là một chuyện lớn, chuyện quan trọng a, tôi cần đi cầu cứu người khác mới được !

Đồng chí Tần Hạo! Đúng rồi, tôi cần cậu trợ giúp! Chờ tôi nhé, hmm!

Bàn tay nhỏ bé theo thói quen sờ soạng một bên đệm giường, phát hiện nơi đó trống không, lạnh lẽo, không chút hơi ấm, hiển nhiên là không có ai nằm cả.

Tôi mở ra cặp mắt không chút nào buồn ngủ, nhìn vị trí bên cạnh trống không thuộc về Hàn Lỗi kia, khẽ thở dài.

Xem ra thói quen này quả thật đúng là không vui gì hết cả, tôi vốn dĩ vẫn luôn có thể ngủ một mình, đến hôm nay thì sao, thiếu lồng ngực ấm áp cùng hơi thở an tâm kia của Hàn Lỗi, tôi mất ngủ!

Lại thở dài lần nữa, tôi chậm rãi ngồi dậy, thả hai chân xuống đất sờ soạng tìm được dép xong, rón rén mở cửa phòng, hướng phòng ngủ cho khách bên cạnh đi tới.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi cùng với Âu Dương Suất trông coi nhà cửa một mình, kết quả sáng nay nó biểu hiện hết sức lạ thường, đây có thể hiểu như là tôi với anh thủy hỏa bất dung được không?

Nhẹ nhàng mở cửa phòng khách sau, tôi tì tay lên khung cửa, ló đầu vào nhìn gương mặt tiểu tử Âu Dương Suất đang bị ánh sáng mờ mờ nhu hòa của đèn ngủ trên đầu giường bao vây xung quanh, lại không khỏi nhớ tới cảnh tượng ngay cả chào hỏi cũng không đã trực tiếp đuổi giết tới nhà Tần Hạo chiều nay.

Khi ấy tay tôi vẫn còn cầm mấy cái túi, một tay kia lôi kéo Âu Dương Suất đang làm bộ ông cụ non bên cạnh, vẻ mặt bi thương sắp khóc đến nơi điên cuồng ấn chuông cửa nhà Tần Hạo.

Rất nhanh, cửa được ôn nhu mở ra, gương mặt tuấn tú đeo mắt kiếng của Tần Hạo xuất hiện ở trước mắt, một khắc đó, tôi cảm thấy được dường như phía sau anh ta có ánh sáng trắng lấp lánh lóe lên, anh giống như là thiên sứ được thượng đế phái xuống cứu vớt mình vậy.

Nhưng mà một giây sau, tôi lập tức nghi ngờ, nếu Hàn Lỗi đi công tác thì tại sao thân là thư ký của anh mà Tần Hạo ngược lại lại ung dung ở nhà a?!

Tần Hạo tựa hồ cũng nhìn thấy nghi ngờ của tôi, anh ta khép môi âm trầm nhìn tôi một cái, sau đó nghiêng đầu nở nụ cười kéo Âu Dương Suất nãy giờ vẫn cúi gằm mặt vào nhà.

Nhìn bóng lưng của anh ta, tôi đột nhiên cho cảm thấy hết sức tiếc nuối trong lòng: aizzz, xem ra là bị thất sủng rồi, tiếc cho một đời Tần Hạo, nhất định là đã thất sủng!

^____^

Tôi cùng với Âu Dương Suất biết điều một chút ngồi ở trên ghế salon nhà Tần Hạo, im lặng uống nước chanh, không khí có chút lúng túng cùng quỷ dị.

Bình luận (0)

Để lại bình luận