Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(Momo: Làm sao nó biết, đừng bảo nó mới mười tuổi, nó còn là men nữa a =.=)

“…”

“A…Em sẽ không phải vì ngày hôm qua chị giả mạo mẹ của em mà tức giận đi?”

“…”

“Khó chịu cứ việc nói thẳng đi ra ngoài a! Cùng lắm thì chị nói xin lỗi là được chứ sao!”

“…”

Sau một hồi dài trầm mặc, đè nén, thằng nhóc mới cúi đầu, mở miệng : “Cám ơn chị.”

Nghe thế, tôi liền hiểu đứa trẻ thông minh này đang nói tới cái gì, liền trêu chọc: “Muốn cám ơn thì tới đây chị ôm một cái đi!”

Không nghĩ tới, tiểu tử thật sự di động cơ thể, đưa cái đầu nhỏ tựa vào vai của tôi, đơn thuần cho rằng đây chính là để cho tôi “Ôm một cái”.

Trong bóng tối, tôi cong khóe miệng, để đứa nhỏ an tâm dựa vào vai. Cảm giác thấy nó hoàn toàn buông lỏng thân thể, tôi biết nó đã quyết định chấp nhận, tin tưởng tôi rồi, thật là một hiện tượng tốt nha!

Đúng lúc cả hai đang lẳng lặng hưởng thụ thời khắc “hòa bình” hiếm có này thì một tiếng “tạch” vang lên, kèm theo một tiếng mở khóa cửa, trong phòng lập tức sáng bừng lên.

Tôi cùng Âu Dương Suất ăn ý quay đầu về phía cửa liền nhìn thấy Hàn Lỗi đang nghi hoặc nhìn cảnh tượng hòa ái trước mặt, Âu Dương Suất vẫn còn tựa đầu vào vai của tôi mà.

Đột nhiên ý thức được điều gì đó, người bạn nhỏ Âu Dương Suất liền đỏ bừng cả mặt, xấu hổ vô cùng, nhanh như chớp chạy vội về phòng.

“Cưng à, em không thể làm như vậy được a, tại sao có thể ngay cả đứa trẻ con cũng không buông tha chứ!”

“…”

“Nếu em có nhu cầu thì hãy gọi điện thoại cho anh, anh đảm bảo cho dù lúc ấy mình ở đâu trên Trái Đất cũng lập tức bay về với em mà—”

“…”

“Mau khai thật đi, em đã làm gì nó rồi, tại sao khuôn mặt bé tẹo của thằng nhóc đỏ ửng lên như vậy?”

“…”

“Chẳng lẽ em thật sự đã xuống tay với nó rồi?!!!”

“Cút!”

Người đàn ông này, dám đem tôi nói thành con sói háo sắc sao?

Một tháng có bao nhiêu thời gian đây?

So sánh với một ngày là dài, nhưng nếu so với thời gian Trái Đất tự quay quanh thì ngắn hơn rất nhiều.

Tôi nghĩ nói đúng ra phải là, thời gian như nước chảy trôi qua, trong nháy mắt, còn có ba ngày nữa, Âu Dương Suất sẽ phải trở về Mỹ.

Ở đây sống đã hai mươi bảy ngày, nó cơ bản đã có thể thích ứng được với cách sinh hoạt, cách nói chuyện của chúng tôi, còn hận vì sao làm bạn với Tần Hạo muộn đến thế, cùng Tần Dương chơi những trò chơi vui vẻ suốt ngày, rồi dùng mị lực điên đảo chúng sinh để thu phục cả gia đình mẹ chồng tôi, lưu lại dấu chân bé tẹo của mình trên khắp các phố lớn ngõ nhỏ xung quanh căn hộ mình đang sống, thậm chí đã có thể một mình đi từ nhà chúng tôi tới nhà Tần Hạo, một mình đi tới siêu thị bên cạnh giúp tôi mua Haagen-Dazs, cũng thông minh đi theo lối tắt mà tôi đã từng phát hiện, trở thành người tiếp theo sau tôi biết đến con đường này, tính cùng với cả Hàn Lỗi, Hà Dịch, Lưu Tĩnh, Tần Dương và Cao Phàm Vũ thành một tổ hợp “Người đi hoang”.

Phải nói rằng trong khoảng thời gian này, biến hóa lớn nhất ngược lại chính là mối quan hệ của tôi và Âu Dương Suất đột nhiên thay đổi, đầu tiên là âm thầm đấu đá với nhau trong bóng tối, bây giờ lại quay ngoắt sang đối xử với nhau tốt không thể tin được, làm cho ai nấy đều được một phen mở rộng tầm mắt.

Kể từ sau ngày tâm sự lúc cúp điện kia, Âu Dương Suất đối đãi với tôi y như với Hàn Lỗi và Tần Hạo, hết sức bình đẳng, để cho tôi may mắn được là kẻ thứ ba mà nó ngưỡng mộ, người thứ nhất là Hàn Lỗi, thứ hai là Tần Hạo và cuối cùng là tôi-Hạ Anh.

Sáng sớm tinh mơ, Hàn Lỗi nằm nghiêng người, dùng một tay chống đầu nhìn tôi, giọng nói ai oán đến mức tận cùng nói: “Cưng ơi, em xác định mình thật sự không có làm gì với đứa nhỏ kia sao?”

Tôi buồn cười nhìn anh, đây là điều nghi vấn người này đã hỏi tôi đến n lần trong tuần rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận