Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì thế, chúng tôi cố gắng trấn định đi tiếp về phía trước, không thèm quan tâm xem người khác đang bàn tán cái gì.

Âu Dương Suất nhìn mấy trò thuyền hải tặc cùng các trò khác một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn đôi lúc nhăn lại nhìn hết sức đáng yêu, có vẻ như đang rất khó khăn không biết nên quyết định nên chơi cái gì đầu tiên.

Cuối cùng, thằng nhóc lộ ra khuôn mặt tươi cười thật thật lớn, lộ ra chiếc răng nhắn khả ái nói: “Chúng ta đi nhà ma trước đi!”

Nhà… ma…

Sao thằng nhóc này có thể vui vẻ chạy về chỗ nhà ma như thế chứ…

Hàn Lỗi nhìn gương mặt có chút biến sắc của tôi, nở nụ cười đểu giả, hài hước nói: “Nếu như em sợ, anh không ngần ngại cho em mượn một cái tay đâu.”

Tôi hừ hừ, khôi phục lại vẻ bình thường: “Nói giỡn, trên thế giới này, em ngay cả người còn không sợ, huống chi là mấy con ma kia chứ!”

Hơn nữa, bên trong căn nhà kia thật sự là ma sao?

Chúng tôi đi vào bên trong nhà ma, bên trong tối mờ mờ, ánh đèn quỷ dị chiếu vào những mô hình mặt quỷ dữ tợn rất dọa người, phối hợp với những âm thanh u uất vang lên, quả thật cực kì hiệu quả.

Âu Dương Suất một tay nắm lấy tay tôi, vừa sợ vừa hưng phấn, chính xác là “Nhát chết mà vẫn ham” mới đúng.

Khi chúng tôi đi được một nửa đường, âm nhạc đột nhiên dừng lại, ánh đèn cũng phụt tắt.

Ba người hết sức ăn ý dừng chân lại, tôi còn cảm nhận thấy tay đứa nhỏ kia rõ ràng có chút run rẩy, đột nhiên, cảm giác bên cạnh có cái gì đánh tới, phản xạ có điều kiện, tôi lập tức đánh!

“A!” Một tiếng kêu rên sợ hãi vang lên ngay bên cạnh tôi.

Lúc này, ánh đèn quỷ dị một lần nữa sáng lên, con quỷ đang đứng cạnh tôi giơ tay che mặt, thì ra đó là nhân viên nhà ma được sắp đặt cố định đến giờ sẽ ra sân dọa người, kết quả lại ngoài ý muốn đụng phải nữ du khách đặc biệt “kích động” như tôi.

Không khí có chút lúng túng, Hàn Lỗi cùng Âu Dương Suất vẻ mặt cố gắng nín cười, “con quỷ” kia thì vẫn cứ ôm mặt như cũ, còn các “con quỷ” khác thì không biết làm sao cứ đừng đờ ra đấy.

Cuối cùng, tôi co quắp khóe miệng, thành tâm thành ý nói xin lỗi: “Thật sự xin lỗi, cái kia, đó là do tôi có chút kích động nên…”

Không có cách nào a, đây chính là phản xạ của một người bình thường khi gặp nguy hiểm mà, chẳng lẽ bị tập kích mà tôi lại không được phản công sao?

Sau khi đi ra khỏi nhà ma, Hàn Lỗi cùng Âu Dương Suất cũng không nhịn được nữa ôm bụng cười to, giống như là đinh ốc bị nới lỏng vậy, cười không ngừng.

Tôi khẽ chớp lông mi, lạnh lùng nói: “Đủ rồi đấy!”

“Ha ha ha ha, cưng ơi, làm sao em có thể buồn cười đến thế chứ?!”

“Chị Anh! Chị thật, thật, thật sự rất mạnh mẽ a!”

Đủ rồi nha, hình tượng hoàn mĩ của tôi mất hết rồi còn gì?!

“Cười nữa đi! Cười nữa tôi không ngần ngại thưởng cho hai người một quyền đâu!” Tôi tàn bạo uy hiếp nói.

Kết quả…

Tiếng cười lớn càng kéo dài không ngừng.

Sau đó, chúng tôi cùng nhau chơi mấy trò như thuyền hải tặc, cáp treo, xe điện, chơi vui vẻ đến quên cả trời đất, vô cùng thỏa mãn.

Lúc nghỉ ngơi, tôi cùng với Âu Dương Suất ngồi trên một cái ghế đá dưới bóng cây thở dốc, đuổi Hàn Lỗi đi mua nước trái cây giúp mình.

Thừa dịp Hàn Lỗi không có ở đây, tôi không nhịn được hỏi Âu Dương Suất một vấn đề mà mình vẫn luôn thắc mắc: “Tại sao em lại sùng bái, yêu thích Hàn Lỗi như vậy?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Âu Dương Suất nghiêng một chút, giống như đang nhớ lại chuyện cũ ngày xưa, sau đó nở nụ cười ngọt ngào nói: “Đấy là ở tiệc sinh nhật năm em tám tuổi, bởi vì không tìm được ba mẹ nên em đi tìm loạn cả lên, kết quả rơi xuống hồ nước, lại không biết bơi nhưng anh Hàn Lỗi đã kéo em lên, sau đó còn đi cùng em, kể rất nhiều chuyện hay cho em nghe nữa!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận