Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chỉ có vậy thôi sao?” Tôi cảm thấy khóe miệng của mình kéo dài co quắp.

“Dạ! Chỉ có như thế thôi!” Âu Dương Suất kiên định gật đầu nói.

Tôi bật cười hai tiếng, mọi người nói xem tôi có câu nào để bình luận về nguyên nhân sùng bái một cách mù quáng của đứa trẻ này không đây? Nói là “không thể tưởng tượng nổi” hay sao?

Các trò chơi trong công viên căn bản chúng tôi đều đã thử một lần, trừ đu quay bánh xe, vì vậy nhìn vẻ mặt của Âu Dương Suất, ba người chúng tôi quyết định lên thử đu quay bánh xe xem sao.

Đu quay dần dần chuyển động chậm chạp đi lên, nhưng khi nó lên tới vị trí cao nhất, cảnh sắc nhìn được bên ngoài cửa sổ quả thực rất đẹp khiến cho người ta kinh ngạc và phấn khích vô cùng.

Âu Dương Suất cứ tựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, cái miệng nhỏ nhắn thi thoảng còn phát ra những âm thanh cảm thán, hưng phấn hết mức.

Đang cùng thằng nhóc chuyên tâm thưởng thức cảnh sắc bên ngoài thì bỗng nhiên Hàn Lỗi kéo tay tôi, vừa mới quay đầu lại nhìn về phía anh thì đã thấy anh nghiêng người về phía trước, cười một cách hết sức xấu xa ngoắc ngoắc ngón trỏ với tôi, ý bảo tôi tới gần mình thêm chút nữa.

Mọi người nghĩ thử xem bên trong cabin của đu quay bánh xe có bao nhiêu không gian chứ, lúc này tôi nghe lời nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai chúng tôi quả nhiên gần hơn rất nhiều, hơi động một chút đã có thể chạm vào đối phương.

Tôi cả kinh, vội vàng muốn lùi người lại, nhưng suy nghĩ mới chỉ hiện lên trong đầu đã bị con cáo già Hàn Lỗi sớm nhìn ra, anh lập tức đưa tay túm lấy chiếc dây chuyền Mitch ở trên cổ tôi, dùng sức một chút, thân thể tôi cứ thế không nghe lời đổ về phía anh, hai môi chạm nhau.

Tôi trợn to hai mắt nhìn anh, đùa à, thằng nhóc vẫn còn ở bên cạnh đấy, mặc dù lực chú ý của nó đang đặt ở ngoài cửa sổ.

Hàn Lỗi nheo mắt, cười xấu xa tiếp tục hôn tôi, còn hôn rất triền miên, rất lớn mật nữa.

Không thể phủ nhận, đây là một nụ hôn rất lãng mạn, và bởi vì Âu Dương Suất vẫn còn ở một bên nên đây cũng là một nụ hôn rất kích thích.

Đến khi tôi không thể nhịn được phát ra một tiếng rên rỉ mờ ám kéo lại sự chú ý của Âu Dương Suất, Hàn Lỗi mới chịu buông tay, vẻ mặt tươi cười nhìn thằng nhóc.

“Hai người vừa mới chơi cái trò gì thế? Mặt chị Anh vì sao hồng như vậy?” Nó cau mày nghi vấn.

Tôi che mặt tuyệt không đáp còn Hàn Lỗi thì bật cười ầm ĩ.

Buổi tối, cảm xúc của thằng nhóc vẫn rất phấn khởi, sau khi đem một ngày đi chơi vui vẻ nói với mẹ chồng tôi cùng Tần Hạo qua điện thoại, nó vẫn như cũ không chịu tắm mà đòi đi ngủ.

Lúc này, Hàn Lỗi lôi kéo tay nhỏ bé của Âu Dương Suất, ôn nhu dụ dỗ nói: “Chúng ta cùng nhau đi tắm được không!”

Thằng nhóc dĩ nhiên thật cao hứng, nhưng vẫn quay đầu lại nhìn tôi, trong mắt có thần sắc khó hiểu mà tôi không cách nào hình dung ra được.

Tôi nhíu mi, vẻ mặt không có hảo ý nói: “Sao thế, muốn rủ chị cùng nhau tắm với em sao?” Dừng một chút, tôi cố ý tỏ vẻ tiếc hận tiếp tục, “Đáng tiếc bồn tắm kia không đủ lớn đâu! Nếu không, em trước cùng Hàn Lỗi tắm đã, sau đó lại theo chị tắm một lần nữa?” Dứt lời, tôi còn rất tình tứ đá lông nheo với nó.

Kết quả, thằng nhóc đỏ mặt lôi kéo Hàn Lỗi vội vã chạy vào phòng tắm.

A ha ha ha ha, thật là một đứa trẻ đơn thuần khả ái mà.

Nghe thanh âm cười đùa truyền ra từ nhà tắm, tôi không khỏi bật cười vui vẻ, nhớ lại cảnh tượng hôm nay Hàn Lỗi và Âu Dương Suất chơi cùng nhau, rồi Hàn Lỗi cẩn thận nắm tay thằng nhóc, sau đó trêu chọc cho nó cười, xem ra Hàn Lỗi sau này sẽ là một người cha tốt đây! Không biết nếu làm cha thật sự thì anh sẽ còn biểu hiện nào tốt hơn nữa không a?

Sau khi Âu Dương Suất tắm rửa sạch sẽ đi ra ngoài, tôi chưa từ bỏ ý định trêu chọc nó thêm lần nữa: “Thật bất công, không cùng chị Anh tắm nữa sao? Cơ hội ngàn năm khó có được đấy nhé!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận