Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bởi vì ăn theo Hàn lão phu nhân nên có thể hưởng thụ được bữa ăn tối tình yêu do ông Hàn tỉ mỉ chuẩn bị cho vợ, tôi không khỏi cảm thán: Người đàn ông của Hàn gia đều biết ra phòng khách vào nhà bếp quả là tốt a, hơn nữa còn yêu thương bà xã nữa!

Hì hì, xem ra có thể gả cho Hàn Lỗi, tôi thế nhưng thật sự lời to rồi a!

Sau khi ăn xong, tôi tính toán trở về phòng tắm rửa, không nghĩ tới vừa mới cửa phòng, hai bậc tiền bối họ Hàn cũng đi theo phía sau, vẻ mặt hết sức mong đợi muốn vào thăm thú bên trong.

Vốn dĩ Hàn Lỗi chính là cháu trai của hai người, hôm nay bề trên muốn đi thăm phòng ngủ của cháu, tôi có lý do gì ngăn lại đâu, cho nên hào phóng nghiêng người để cho bọn họ vào phòng.

Khi hai người rất ăn ý ngồi lên cái giường lớn của tôi và Hàn Lỗi xong, Hàn lão phu nhân cười nói: “Quả nhiên là cháu dâu hiểu chuyện a, không giống tiểu tử thối Hàn lỗi kia, lúc nào cũng không cho chúng ta vào phòng, lần nào cũng khóa y như khóa két sắt vậy, chúng ta có cạy sao cũng mở không được.”

Toát mồ hôi, ngày đó không phải tôi đã len lén cạy mở khóa rồi chui vào phòng này hay sao, kỹ thuật của mình xem ra khá tốt đấy!

Khoan đã, tôi nhớ hình như mẹ chồng cũng từng đi vào gian phòng này mà, bằng không tôi làm sao lại bị lừa thành vợ của Hàn Lỗi chứ!

Thế thì, tại sao Hàn Lỗi lại không để cho ông bà nội của mình đi vào đây nhỉ?

Tôi nghĩ thế nào liền hỏi ra miệng thế ấy, Hàn lão phu nhân liền bĩu môi, trẻ con nói: “Sợ bà mang đồ đạc của mình đi chứ sao, nói ví dụ như cái giường lớn bà đang ngồi này, cái tủ treo quần áo kia, rồi còn cả cái rèm cửa sổ nữa,…thứ nào bà cũng thích, ai bảo ánh mắt tiểu tử thối này vừa tốt vừa hợp khẩu vị của bà đâu, hơn nữa không phải mấy năm trước tôi từng thừa dịp lúc nó không ở nhà mang đi một ít đồ đạc thì bây giờ nó cũng chẳng đề phòng kinh như thế…”

Lại toát mồ hôi, khóe miệng co giật, nếu nói như vậy có lẽ tôi cũng cần đề phòng hai vị rồi.

Vậy lúc nãy để hai người tiến vào phòng có phải là sai rồi hay không a?!

Đúng lúc hai người già đang cúi đầu ghé tai thương lượng xem nên mang thứ gì đi bây giờ thì điện thoại trong phòng khách vang lên, có lẽ là Hàn Lỗi gọi về.

Đột nhiên, một trận gió thổi vù qua, tôi vừa định thần nhìn lại đã thấy không còn thân ảnh hai ông bà trong phòng, đi vào phòng khách thì hóa ra họ đã sớm ngồi xuống cái ghế bên cạnh chiếc điện thoại, cùng sử dụng ánh mắt nói với tôi: “Không cho phép nói cho nó biết chúng ta ở chỗ này”

Tôi mới vừa ngồi vào ghế salon bên cạnh điện thoại, bà Hàn đã nhanh chóng giúp tôi nhấn nút loa ngoài, rất nhanh sau đó, tiếng kêu than oán trách của Hàn Lỗi liền truyền ra từ bên trong.

“Cưng ơi! Anh thật đáng thương quá!”

Một tiếng “cưng ơi” của Hàn Lỗi này khiến hai bậc tiền bối hết sức ăn ý chớp mắt, vẻ mặt mập mờ cười nhạo chờ tôi trả lời.

Tôi không nhịn được vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn đã có chút nóng lên, hắng giọng một cái mới lên tiếng: “Làm sao làm sao? Vẫn chưa tìm được ông nội ư?”

Được rồi, bị Hàn lão gia tử làm ô nhiễm, tôi cũng đã học được chiêu mở mắt nói lời bịa đặt rồi.

“Đúng vậy! Hơn nữa bây giờ ngay cả bà nội cũng không thấy đâu nữa!”

“Cái đó…”

Đó là dĩ nhiên rồi, bởi vì bọn họ đều đang ở trên ghế salon trong nhà anh mà.

“Nhưng mà…” Giọng điệu của Hàn Lỗi lộ ra chút may mắn. “Bà nội đã hảo tâm để lại một tờ giấy, cho nên bọn anh liền đi tới chỗ mà bà đề nghị có thể sẽ tìm được ông.”

Hàn Lỗi ơi Hàn Lỗi, đừng quá cao hứng a, em dám cam đoan chỗ mà bà anh chỉ tuyệt đối không phải nhà anh đâu.

Nghe lời của Hàn Lỗi, Hàn lão phu nhân không nhịn được che miệng cười trộm, xem ra bà đối với hiệu quả của trò đùa dai mà mình tạo ra hết sức hưng phấn và vui vẻ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận