Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng nói vừa dứt, bên trong Hàn gia liền truyền tới rất nhiều những tiếng cười xấu xa, thỏa mãn, như ý.

Nhìn hai người phụ nữ trước mắt, tôi không khỏi len lén lau mồ hôi lạnh hai bên thái dương, thật là khủng khiếp a, đám người Hàn Lỗi có lẽ nên can tâm bị chơi xỏ đi thôi, tôi cảm thấy họ đấu không lại được với hai nữ nhân Hàn gia này đâu.

Đúng lúc này, Hàn lão gia đang ngồi ở bên cạnh người tôi bỗng nhỏ giọng thầm thì: “Con trai ơi, các cháu nội ơi, cháu rể thân mến ơi, thật ra trò chơi lần này bà nội các người mới là chủ mưu chân chính, ông chỉ là đồng lõa thôi a…”

Sấm sét ơi là sấm sét, sao gần đây ngài lại hoan hỉ vui mừng tới lui trên đầu tôi thường xuyên thế?!

“Mọi người sao lại đi cùng Hạ Anh vậy?” Mẹ chồng tôi hỏi.

“A ha ha ha, đương nhiên là vì chúng ta đi cùng nó rồi, mẹ để cho lão già đi trước một bước, mình thì ở lại tỉ mỉ chuẩn bị tờ giấy xong mới lên đường, vì thế tối hôm qua hai người ở nhà của nó ngủ một đêm. ” Hàn lão phu nhân nói hết sức đương nhiên.

“Không nói đến chuyện này nữa, chúng ta đi dạo phố thôi, buổi tối mẹ còn muốn xem tivi nữa!” Hàn lão phu nhân đột nhiên hăng hái bừng bừng nói.

Vì thế ba người phụ nữ từ bên trong nhà lớn của Hàn gia tay nắm tay bước ra ngoài phố, lưu lại một mình Hàn lão gia tử đáng thương ở lại giữ nhà.

Xem ra Hàn lão phu nhân đã rất lâu chưa trở về nước để đi dạo phố, bà đi không biết mệt mỏi dẫn chúng tôi từ nơi này chạy đến nơi nọ, từ lầu một lên đến lầu bảy, tinh thần khỏe mạnh sáng láng đến mức làm tôi muốn quỳ xuống bái phục luôn.

Rốt cục đợi đến lúc bà chịu dừng chân lại, tôi định thần nhìn kỹ mới biết, thì ra chúng tôi đang đứng trong một cửa hàng bán quần áo lót, mà bà sở dĩ dừng lại là vì muốn chọn mua áo lót ở đây.

Tôi vẫn luôn nghĩ áo lót là thứ mặc ở bên trong người cho nên chỉ cần thoải mái cùng thực hiện tốt các chức năng của mình là OK rồi, nhưng bọn họ lại không cho là như vậy, mọi người đều nói chọn áo lót thứ nhất là để mặc cho thoải mái, thứ hai chính là để cho người đàn ông mà mình thích ngắm nhìn, cho nên việc lựa chọn cẩn thận là hết sức cần thiết.

Cho dù đã nói như thế thấy tôi vẫn thiếu hứng thú như cũ, cuối cùng, Hàn lão nhìn không được nhân cơ hội tặng tôi một cái váy ngủ nói là lễ vật ra mắt của bà.

Nhìn miếng vải màu trắng bay phất phơ trong gió kia, nói nó là váy ngủ còn thật sự là đánh giá cao ấy, căn bản đây là chỉ là một mảnh vải vụn trong suốt mà thôi.

Nhưng bởi vì đó là thứ trưởng bối đưa cho nên tôi chỉ có thể mang lòng cảm ơn mà nhận lấy.

Xem ra góc sâu nhất trong hộc tủ nhà tôi sẽ có thêm cái váy ngủ gợi cảm này làm bạn rồi, mọi người còn nhớ bộ váy ngủ màu đen tôi từng mặc để quyến rũ Hàn Lỗi nhưng thất bại nên đã bị đá vào lãnh cung không? Miếng vải màu trắng này hôm nay cũng sắp nghênh đón vận mệnh bi thảm như thế đấy!

Bởi vì theo như hứng thú bây giờ của Hàn Lỗi với mình, tôi nhận thấy đám vải vóc này chẳng cần thiết để vác tới kích thích anh nữa.

Lúc này mọi người hãy ảo tưởng thử xem, trong một góc sâu của hộc tủ, hai miếng vải sa mỏng manh trong suốt sống chung một chỗ, cỡ nào mất hồn, cỡ nào nhộn nhạo a!

Cái mà Hàn lão phu nhân gọi là “phong lưu” trong một tuần không phải là cùng chúng tôi đi dạo khắp phố mà chính là cùng bạn già nhà mình canh chừng cái tivi, khóa ngồi trước kênh văn nghệ tổng hợp như cũ.

Có lẽ ở Australia không có kênh này nên hai ông bà ở đó mới nổi lên ý nghĩ chơi cái trò xiếc này chỉ vì cái kênh văn nghệ kia.

Một tuần sau, ở ngày thứ tám, khi năm người phụ nữ Hàn gia vừa nói vừa cười đi vào nhà lớn liền phát hiện bầu không khí bên trong rất quỷ dị, bị đè nén với áp suất thấp kinh khủng khiếp, hệt như cơn trầm mặc trước bão táp phong ba.

Bình luận (0)

Để lại bình luận