Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đi vào phòng khách nhìn thấy ở đó đã có một, hai, một, hai, ba, bốn, năm trong sáu người đàn ông nghiêm mặt ngồi ở trên ghế salon, còn dư lại một thì đang bất an nở nụ cười nịnh nọt.

Khi nhìn thấy năm người phụ nữ chúng tôi, người đàn ông đang không ngừng cười nịnh kia vội vàng lớn tiếng kêu gọi, vẻ mặt khẩn cấp nói: “Bạn già! Những thằng nhóc này muốn tạo phản rồi! Nơi này cần ngài trấn áp!”

“Tạo phản?” Hàn lão phu nhân chậm rãi lặp lại cái từ này, sau đó thong dong bình tĩnh tiêu sái đến bên cạnh Hàn lão gia tử, rồi lại chậm rãi ngồi xuống ghế salon, ưu nhã nhìn chung quanh một lượt bắt đầu từ cha chồng tôi-người cầm đầu đang oán niệm ngút trời và mấy người còn lại…không nói lời nào.

Thấy thế, mấy người phụ nữ chúng tôi cũng rối rít đi đến bên cạnh chồng mình mà ngồi xuống, tập trung tinh lực chờ Hàn lão phu nhân “trấn áp” .

So sánh với sự khẩn trương và bất an của mấy người đàn ông thì đám đàn bà con gái chúng tôi lại tò mò và mong đợi nhiều hơn.

Lúc này, Hàn lão phu nhân cầm lấy chén trà của Hàn lão gia tử ở trên bàn, ưu nhã uống một hớp cho nhuận lợi nhuận cổ họng xong, bà nói với chồng mình đang ngồi bên cạnh hệt như đang nói chuyện phiếm bình thường: “Bạn già à, bây giờ bọn nhỏ thật là không có lấy một chút tế bào hài hước cùng dí dỏm, không phải là chỉ đùa một chút thôi sao, có cần phải thật tình như vậy không cơ chứ?”

Hàn lão gia tử vội vã cởi bỏ áp lực từ “Bọn nhỏ”, dùng sức gật đầu lia lịa, không ai dám có dũng khí bàn tán bất cứ việc gì.

“Mẹ…” Cha chồng tôi bất đắc dĩ kêu lên một tiếng.

“Con chính là một đứa trẻ hư, biết gọi ta là mẹ thế sao còn dám bày sắc mặt như thế cho mẹ mình xem hả?”Hàn lão phu nhân bĩu môi, vẻ mặt “ủy khuất” nhìn con của mình nói.

Cha chồng tôi không dấu vết thở dài, nhắm mắt, nghiêm túc thật tâm nói với mẹ của mình: “Lần này hai người thật sự là hơi quá đáng rồi, không để lại cho chúng con một chút tin tức nào, hại chúng con lúc nào cũng lo lắng sợ đã xảy ra chuyện gì…”

“Chẳng lẽ mấy đứa chưa nghe nói qua ‘Không có tin tức gì mới là tin tức tốt nhất’ sao?” Hàn lão phu nhân mạnh miệng cãi lại.

Một giây sau, Hàn lão phu nhân đột nhiên thay đổi, vẻ mặt nhu tình cùng từ ái nhìn cha chồng tôi nói: “Con ngoan a, con biết chúng ta cũng không thật sự muốn làm như vậy mà! Có lẽ vì tuổi đã lớn, chúng ta lúc nào cũng nhớ đến con, đặc biệt là những lúc khi con còn bé, suốt ngày trần truồng chạy loạn khắp nơi…”

“Khụ khụ khụ!” Có người nặng nề ho khan ba tiếng.

“Thật ra thì chúng ta không phải là chỉ muốn cho các con một chút ngạc nhiên thôi sao, chẳng lẽ mấy đứa không muốn gặp lại bà nội của mình à?” Hàn lão phu nhân mặt không đổi sắc nhìn chúng tôi, tròng mắt ướt át động tình nói.

Mọi người ở đây rõ ràng không thích ứng kịp với chiêu “Động cái là dùng nước mắt” của Hàn lão phu nhân, chỉ có thể ngồi lì trên ghế chả biết làm sao.

Lúc này, Hàn Lỗi mở miệng, dùng thanh âm nghe không ra tình cảm nói: “Nói thẳng đi, hai người chạy về đây rốt cục là vì nguyên nhân gì.”

“Hay cho Hàn Lỗi, quả là người hiểu bà nội nhất a!” Hàn lão phu nhân vui vẻ vỗ tay phát ra tiếng, vứt bộ mặt nhu tình lúc nãy qua một bên, cười ha hả nói. “Thật ra thì hai người chúng ta sở dĩ về đây đương nhiên trước nhất là để thăm mọi người rồi! Không tin hả? Làm sao có thể không tin lời của bậc tiền bối như chúng ta chứ? Được rồi, được rồi, bà nói thật, bao nhiêu chiêu như thế mà chẳng ăn thua gì với mấy người, thật ra thì trở về thăm bọn nhỏ là chuyện thứ yếu, quan trọng nhất là trở về xem kênh văn nghệ của đài Hồ Nam a! Còn không phải tại mấy đứa đem chúng ta nhét vào cái nước khỉ ho cò gáy không có kênh truyền hình quốc gia sao? Chẳng lẽ không đứa nào biết người già cần nhất chính là sự quan tâm hỏi han của con cháu à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận