Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cưng ơi, em tròn mắt ngơ ngác đang suy nghĩ gì đấy?”

Lúc này, Hàn Lỗi đột nhiên cúi người nhìn tôi hỏi.

Tôi một phen đẩy anh ra, lạnh nhạt nói: “Nghĩ đến người đàn ông khác.”

“A?” Hàn Lỗi lấy tay chống đầu nằm nghiêng ở bên cạnh tôi, dùng một tay kia vuốt vuốt tóc của tôi rồi thì thầm thật nhỏ, “Để người chồng thông minh của em đoán một chút xem, người đàn ông bây giờ em đang nghĩ tới hẳn không phải là anh, đúng không nào?”

“Nha! Em chưa nói qua anh rất thông minh sao?” Tôi đem mặt chuyển hướng về phía anh ấy, cố ý tạo ra vẻ sùng bái đầy dối trá nói.

“Mặc dù đây là lần đầu tiên em nói như vậy nhưng mà anh cũng biết mình thật sự rất thông minh, đây là chuyện không thể chối cãi, bất quá em cũng rất lớn mật nha, lại dám ở trước mặt người đàn ông như anh thừa nhận người đàn ông mình đang nghĩ không phải chồng của mình, cưng à, anh hẳn nên bội phục dũng khí của em đúng không?”

Lời này nghe sao cũng thấy có mùi vị nguy hiểm nha, hơn nữa còn là nguy hiểm cận kề nữa.

“Em nói thế thì anh làm sao có thể không trừng phạt nghiêm khắc em đây?” Anh vừa cười đến ôn nhu vừa dùng ngón tay khẽ ve vuốt môi của tôi nói: “Cưng à, đối với sự trừng phạt này em có ý kiến hay đề nghị gì không?”

“Cái đó…” Tôi ngượng ngùng cười nói. “Vấn đề này chúng ta ngày mai hãy thảo luận được không, em cảm thấy đây là một vấn đề rất đáng để tham khảo cho nên muốn suy nghĩ thật nghiêm túc, nhưng bởi vì vấn đề thời gian nên không thể qua loa quyết định được, vì thế đề nghị của em là, bây giờ chúng ta đi ngủ trước đã đi!”

“Ha ha…” Hàn Lỗi cười đến càng ôn nhu hơn, “Anh rất vui vì em cũng cảm thấy đây là một vấn đề đáng để tham khảo, cũng rất vui vì em đã coi trọng nó, nhưng mà anh phát hiện nếu như đêm nay không thảo luận được gì thì chông em sẽ mất ngủ a, mất ngủ thì mắt sẽ có quầng thâm, lái xe cũng dễ dàng gặp chuyện không may, chẳng lẽ em không đau lòng cho anh hay sao?”

Tôi có thể nói không sao? Nếu như ở trên xe không có lời của tôi tôi nhất định sẽ nói…

Xem ra tự mình đào hố thì tự mình cũng phải đi lấp thôi, mọi người nói xem tôi tại sao lại tự nhiên đi đào hố lấp mình a, tôi thật là đáng đời mà đáng đời mà, bị coi thường ôi bị coi thường.

Ý thức được chuyện nghiêm trọng sắp xảy ra, vẻ mặt tôi trở nên nghiêm túc, chân thành tha thiết nhìn Hàn Lỗi nói: “Được rồi, cá nhân em cảm thấy, người phụ nữ đã có chồng còn đi nghĩ đến người đàn ông khác là rất đáng giận, nhưng mà, có lẽ cô ấy nghĩ tới người đàn ông khác là do có nguyên nhân thì sao? Vậy thì có thể tha thứ cho em không, hơn nữa, em không có nghĩ tới người đàn ông khác thật mà, em không có!”

“Vậy em nói anh thông minh là có ý gì a?”

“Nói anh thông minh ý là anh đã đoán sai! Đây là phản dùng! Từ ngữ phản dùng!”

“Cưng ơi, lại nữa sao, lần tới cũng sẽ giống vậy sao.”

“…”

“Được rồi, vậy anh muốn kết thúc vụ án này từ đâu?”

“Chúng ta ngủ đi!” Tôi thành khẩn nói.

“Được rồi, vậy chúng ta đi ngủ!” Hàn Lỗi cười hết sức vô hại, còn cố ý cường điệu hai chữ mấu chốt “ngủ” nữa.

Về phần tôi rốt cuộc có được một giấc ngủ ngon hay không thì nhìn kết quả đau lưng ngày thứ hai là cũng đủ biết rồi.

Sáng ngày thứ hai, tôi với Hàn Lỗi cùng đi làm, không ngờ vừa mới mở cửa, Hà Dịch ở nhà đối diện cũng mở cửa ra, phía sau là Lưu Tĩnh đi tiễn Hà Dịch.

Bốn người chúng tôi cứ như vậy đứng trước cửa nhà trưng ra cái mặt nạ gật đầu cười mỉm, sau đó định cùng Hà Dịch đi chung thang máy xuống lầu.

Vừa lúc ấy, rất đúng dịp, người hàng xóm mới tới hôm qua cũng mở cửa tiễn một cô gái ra, hoa hoa lệ lệ vong tình ôm hôn ngoài đó, không, hẳn là giống nụ hôn tạm biệt mới đúng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận