Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc ấy Lưu Tuấn đang uống một ngụm nước trái cây, nghe thấy những lời này lập tức phun ra tất cả những gì vừa uống, anh ta chật vật vừa thu dọn tàn cuộc, vừa rên rỉ kêu lên: “Cưng à, bây giờ không phải là lúc nói giỡn đâu!”

“Đừng nóng vội a! Bây giờ em sẽ giải thích lại một lần nữa thật rõ ràng là được mà!” Vẻ mặt Giang Mặc Mặc vô tội an ủi Lưu Tuấn, xem qua sắc mặt khác nhau của bốn người chúng tôi sau đó cười nói: “Bị dọa sợ sao? Ha ha, thật ra thì đây chỉ là trò chơi của chúng tôi mà thôi, đúng rồi, tôi còn chưa nói cho mọi người biết sao, thật ra thì chúng tôi là vợ chồng, hơn nữa còn là vợ chồng hợp pháp có giấy hôn thú đàng hoàng nha!”

Biết bây giờ Giang Mặc Mặc mới chịu giới thiệu mình cẩn thận, Lưu Tuấn liền ngồi nghiêm chỉnh lại, sau đó cô ấy giống như đang giới thiệu sản phẩm cho khách hàng, vươn một tay bày ra trước mặt Lưu Tuấn, mỉm cười nói: “Người đàn ông này thật ra thì thật sự là một tác gia, chuyên viết sách, chẳng qua là tôi thấy anh ấy không mấy nổi tiếng mà thôi.” Bỏ qua tiếng ho khan kháng nghị của mỗ tác gia nhà chúng ta, cô ấy tiếp tục nói: “Anh ấy là tác gia tự do, tôi là nhà thiết kế nội thất tự do, cả hai người đều cần linh cảm nên rất thích chơi trò sắm vai nhân vật.”

Nghe đến từ mấu chốt này, Hàn Lỗi chỉnh lại kính, lộ ra vẻ mặt hứng thú.

Người đàn ông này!

“Nếu nói đến sắm vai nhân vật, thật ra thì chính là nhân vật sắm vai.” Giang Mặc Mặc giải thích.

Được rồi, cái này nói rồi cùng chưa nói như nhau cả thôi.

“Bởi vì muốn kích thích linh cảm của anh ấy, tôi thường xuyên sắm vai những nhân vật khác nhau, tỷ như nữ tiếp viên hàng không, học sinh, phu nhân…, được rồi, tôi thừa nhận thật ra thì mình cũng khá mê trò này nữa, chẳng lẽ mọi người không cảm thấy như thế tương đối tình thú hay sao? Mà tháng này, chúng tôi vừa lúc chơi trò bị ‘bao nuôi’, cho nên thật xin lỗi vì đã để mọi người hiểu lầm.” Giang Mặc Mặc thành tâm thành ý nói xin lỗi.

Nhưng mà, thật ra thì hiểu lầm bọn họ cũng chỉ có tôi và Lưu Tĩnh mà thôi.

Sau khi oan tình bị rửa sạch, Lưu Tuấn tựa vào trên ghế sa lon vươn tay ôm lấy khuôn mặt của vợ, bộ dáng đắc ý nhìn tôi, dùng khẩu khí hết sức hoài niệm nói: “Hạ Anh a, em thật sự là một chút cũng không thay đổi, vẫn còn cố chấp như thế cơ à!”

Rất tốt, bây giờ đối với nghề nghiệp thần bí của Lưu Tuấn thần bí coi như đã chân tướng rõ ràng, nhưng lại có vấn đề mới xuât hiện, đó chính là nghe giọng điệu của Lưu Tuấn thì thật giống như tôi và anh ta rất quen thuộc với nhau, nhưng vấn đề ở chỗ, trong trí nhớ của tôi tựa hồ không có người này tồn tại.

Nhìn thấy vẻ mặt tôi đăm chiêu hoàn toàn nhớ không nổi ra cái gì, ở trước mặt mọi người Lưu Tuấn tỏ vẻ thương tâm, hai tay ôm lấy trái tim, ai oán nói: “Sakura, em thật đúng là một người phụ nữ tuyệt tình, cứ thế quên hết đoạn kí ức vui vẻ ngày xưa của chúng ta! Anh thật đau lòng, thật đau lòng quá! Tâm tình thiện lương đau đau quá đau quá a!” (=_=|||)

Xem ra anh ta có vẻ như biết tôi thật, bởi vì cái nickname Sakura này chỉ có người tôi quen trước năm bốn tuổi mới biết mà thôi, chẳng lẽ tôi cùng anh ta thật sự từng có một đoạn “kí ức vui vẻ” hay sao?

Lưu Tuấn rất lớn mật, làm trò trước mặt vợ dám nói về người phụ nữ khác, nhưng Hàn Lỗi tất nhiên không thể sảng khoái.

Còn chưa chờ tôi có đầy đủ thời gian nhớ lại chuyện cũ đã phát hiện sự khác thường của Hàn Lỗi, mặc dù khóe miệng anh vẫn cong cong, nhìn như có vẻ rất hứng thú với chuyện cũ của tôi, nhưng ánh mắt cứ từ từ lạnh như băng, ngay cả bàn tay đang khoác trên vai tôi tựa hồ cũng tăng thêm sức nặng, mẹ ơi, người đàn ông này không phải là đang hiểu lầm chuyện gì đó mà ghen đấy chứ?!

Bình luận (0)

Để lại bình luận