Chương 125

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 125

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lưu Tuấn vẫn còn đang khoa trương giả bộ đau lòng, chọc cho ba người còn lại cười ầm ĩ, tôi cắn răng hung tợn nói với anh ta: “Nhanh một chút đem sự thật khai ra, nếu không tôi sẽ làm cho anh phải đau lòng hơn đấy!”

Nghe vậy, Lưu Tuấn cuối cùng mới khôi phục như bình thường, nhưng vẻ mặt vẫn là thương tâm nói: “Sakura, trí nhớ của em thật sự chẳng tốt chút nào, đem anh quên đi như thế, được rồi được rồi, đừng có trừng anh nữa, trợn mắt cả một đêm rồi mà không mệt à, được rồi được rồi, anh không nhiều lời, bất quá, em thực sự không nhớ rõ anh sao? Được được được, anh nói anh nói, anh nhưng là nhân vật trọng yếu, đã được tận mắt thấy em chào đời đấy! Còn nhìn em cởi quần để hở PP bò loạn khắp nơi nữa… Được rồi, đoạn này cắt bớt, dù sao anh cùng em vẫn còn phải sống cạnh nhau thêm mấy năm nữa! Em thật sự không nhớ rõ sao? Thử nghĩ lại xem, nói ví dụ như cái đầu trọc…”

Nhắc tới đầu trọc, trong đầu tôi đột nhiên linh quang chợt lóe, tựa hồ nhớ tới lúc còn rất nhỏ, tôi lúc nào cũng chơi cùng với một cái đầu trọc “vắt chày ra nước”, mà chủ nhân của cái đầu trọc lốc này, hình như là một bé trai hơn tôi mấy tuổi, chẳng lẽ…

“Anh chính là anh đầu trọc năm đó?” Tôi duỗi ra ngón tay, run rẩy chỉ vào anh ta. Vẻ mặt Lưu Tuấn hiện rõ mấy chữ “em cuối cùng cũng nhớ ra”.

“Hừ! Không thể trách em a, ai bảo anh bây giờ không còn đầu trọc nữa chứ? Hơn nữa khi đó em còn nhỏ như vậy, không nhớ rõ anh thì có gì kì quái chứ!” Tôi giải thích, nhưng đó cũng là sự thật, hình như từ lúc bốn tuổi tới giờ tôi chưa từng gặp lại anh ta nữa.

Quả nhiên là con trai mười tám sẽ trổ mã a.

“Nhưng mà, anh so với em rốt cuộc lớn hơn bao nhiêu tuổi a?”

“Anh bây giờ là ba mươi tuổi, em thử nói xem?” Lưu Tuấn hỏi ngược lại, sau đó oán trách nói. “Em lại dám quên mất đoạn kí ức bắt nạt anh ngày xưa. Ngày đó em rất không ngoan, thích ‘chạy trần truồng’ còn chưa đủ, còn vừa đánh vừa toét miệng cười, không cho em đánh thì sẽ khóc, quá phận nhất chính là, đánh thì đánh đi, lại còn không ngừng chảy nước miếng từ khóe miệng ra nữa…”

Ách, tôi thật sự quá đáng như vậy hay sao?

Cho nên, cả buổi tối, tất cả mọi người đều ngồi nghe Lưu Tuấn kể chuyện “ký sự huy hoàng” thời tôi còn bé, tiếng cười không ngừng, tình cảm phát sinh nhanh chóng.

Tiễn khách xong nằm ở trên giường tôi không khống chế được cong cong khóe miệng, dù sao cũng là vô tình gặp gỡ một người bạn nối khố từng bị tôi “chơi đùa” ngày xưa mà, tôi dĩ nhiên rất cao hứng, nhưng mà người nào đó đi đâu mất rồi?

Hàn Lỗi nằm nghiêng ở bên cạnh tôi, khóe miệng vẽ thành một đường cong đẹp mắt, hai mắt tỏa ra tia nhìn nóng rực, hài hước nói: “Thì ra là lúc nhỏ em thích ‘chạy trần truồng’ a, lại còn chạy cho người đàn ông khác nhìn nữa.”

Haha, ngại ghê, khi đó Lưu Tuấn cũng là một bé trai khỏe mạnh nhưng mà một đứa nhóc mới năm tuổi đã được tính là một người đàn ông rồi sao? Nếu như lúc ấy tôi quen biết Hàn Lỗi, tôi cũng sẽ không ngần ngại “Chạy trần truồng” cho anh nhìn đâu, dù sao tôi cũng không nhớ rõ mà.

Hàn Lỗi từ từ nhích tới gần tôi, bàn tay đặt ở trên mông tôi không ngừng làm loạn, vẻ mặt tà tà xấu xa nói: “Cưng à, anh cũng muốn nhìn em ‘chạy trần truồng’ một lần a!”

Dứt lời, anh không thèm phân trần hướng tôi đè xuống.

Oan uổng quá, tôi mới không thích “Chạy trần truồng” a, chẳng lẽ trẻ con lúc bé vào mùa hè không thích đem toàn thân cởi trống trơn hay sao? Như thế rất lạnh a, rất lạnh!

Cùng Giang Mặc Mặc tiếp xúc qua một thời gian, mọi người liền phát hiện cô gái có vóc người cao gầy, hoàn mỹ, ngọt ngào dụ hoặc này là một người vừa khả ái vừa dễ sống chung, mặc dù bằng tuổi với Lưu Tuấn nhưng lại có một tâm hồn đi ngược với tuổi tác của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận