Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi tan việc, tôi cố ý lôi kéo Hàn Lỗi và Hà Dịch cùng nhau về nhà, còn cố tình dùng vẻ mặt mập mờ thô tục nhìn cậu ta, cuối cùng, Hà Dịch đỏ mặt chạy tuốt vào trong nhà.

Khà khà, tối nay có trò hay để nhìn rồi!

“Cưng à, tối nay em có vẻ đặc biệt hưng phấn nha!” Hàn Lỗi không hiểu gì nên nghi ngờ hỏi: “Không phải là em đang giấu anh làm cái gì đấy chứ?”

Ôm tư tưởng vui một mình không bằng vui chung, tôi đem chuyện của cặp vợ chồng son Lưu Tĩnh nói ra hoàn toàn cho Hàn Lỗi, ai ngờ người này lại không khách khí cất tiếng cười to.

Đợi cười xong, anh mới hướng nghi vấn đến bóng lưng bận rộn tới lui của tôi: “Vậy bây giờ em đang định làm gì hả?”

Tôi cười nhìn cái cốc giấy duy nhất ở trên tay, quay đầu ra vẻ ngây thơ nói với Hàn Lỗi: “Anh nói xem em lấy cái chén úp vào vách tường, đem lỗ tai dán vào cái chén thì có thể nghe thấy tình hình thực tế bên trong được không?”

“…”

“Anh không phải từng nói nơi này cách âm không lớn à?”

“…”

“Anh có muốn chơi cùng với em hay không? Ở đây em vẫn còn thừa một cái cốc giấy đây này!”

“…”

“Ôi chao! Đừng mà!”

“…”

Trải qua chỉ điểm cùng hiệp trợ của tôi, Hà Dịch cùng Lưu Tĩnh đã thành công COS Adam cùng Eva.

Muốn biết tôi làm sao mà rõ à? Dĩ nhiên không phải là dùng lỗ tai dán lên cốc giấy mà nghe, cũng không phải là vợ chồng son kia trong lúc vô tình nói ra khỏi miệng, mà là tôi nhìn, đến!

Một đêm, Lưu Tĩnh vẻ mặt ngượng ngùng muốn mời tôi cùng với Hàn Lỗi đến hang ổ của cô ấy và Hà Dịch ăn bữa ăn tối, về phần đây là danh nghĩa gì thì lòng dạ bà con biết rõ là được rồi, mà tôi nghĩ nói rất đúng, Hàn Lỗi dính vào hào quang của tôi mới có thể hưởng thụ bữa tối tâm huyết của Lưu Tĩnh đó chứ.

Thừa dịp Lưu Tĩnh ở trong phòng bếp bận rộn, tôi mãnh liệt yêu cầu Hà Dịch mang tôi đến phòng của cậu ta tham quan, Hà Dịch liền đỏ mặt nhăn nhó, chết sống không chịu, mặc dù cậu ta rất kiên trì với suy nghĩ của mình, nhưng mà đối mặt với kẻ “giả chết” là tôi đây, cậu ta có thể không thỏa hiệp sao?

Cuối cùng, Hà Dịch nhăn nhó đem tôi mang vào một gian phòng… tràn đầy phấn hồng mộng ảo, vừa nhìn đã biết là gian phòng của cô gái rồi.

Tôi dĩ nhiên sẽ không hoài nghi Hà Dịch có ham mê ở phương diện này, bởi vì vừa nhìn cũng biết đây là phòng của Lưu Tĩnh a, dù sao cái ảnh nghệ thuật cực lớn của Lưu Tĩnh treo ở đầu giường kia không thể là giả được rồi.

Khà khà, nhưng mà trên giường lại có hai cái gối, một cái chăn, bên trong tủ quần áo còn có cả đồ của nam giới nữa, rất rõ ràng rồi nha, bọn họ đã ngủ chung một chỗ, nếu đã ngủ chung một chỗ chẳng lẽ chỉ đắp chăn bông thuần khiết nói chuyện phiếm thôi sao? Đương nhiên là phải biến thân thành Adam với Eva rồi! (=_=|||)

Hà Dịch đứng ở cửa lắp ba lắp bắp tựa hồ đang muốn giải thích điều gì, tôi liền quay đầu nhìn hắn cười mập mờ, câu nào cũng không nói, chỉ khen ngợi giơ giơ ngón tay cái lên, một giây sau, gương mặt tuấn tú của mỹ thiếu niên hay xấu hổ lập tức nóng đến độ có thể luộc chín trứng gà tươi trong chốc lát!

Trêu chọc Hà Dịch khả ái xong, bốn người chúng tôi song song ngồi vào chỗ bắt đầu thưởng thức bữa tối.

Không thể không nói, tay nghề Lưu Tĩnh thật là tốt không có cách nào nói nữa a.

Sau khi ăn xong, tôi cùng với Hàn Lỗi làm bộ ông lớn ngồi trên salon nhà họ ăn trái cây, thoạt nhìn còn giống chủ nhân của cái nhà này hơn, mọi người tán gẫu, tôi và Hàn Lỗi thỉnh thoảng còn dùng vẻ mặt mập mờ đùa giỡn hai người chủ chân chính đang ngồi ở đối diện mình nữa.

So sánh với kiểu đùa giỡn cấp bậc thấp của tôi, hành động lúc tạm biệt của Hàn Lỗi mới gọi là đùa giỡn cấp cao chính cống.

Mắt thấy thời gian đã không còn sớm lắm, không xê xích gì nhiều, Hàn Lỗi kéo tôi cáo từ, vì lễ phép, Hà Dịch cùng Lưu Tĩnh cũng đứng dậy đưa tiễn, khi chúng tôi đi ra cửa nhà bọn họ, vừa móc cái chìa khóa nhà mình ra, Hàn Lỗi đột nhiên xoay người cong cong khóe miệng với Hà Dịch, hài hước nói: “Hà Dịch, không tệ nhỉ, tiếp tục cố gắng, nhớ lấy, muốn thì phải lao đến mà đoạt!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận