Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không cần phải suy nghĩ thêm, chàng mỹ thiếu niên hiểu rõ ý là gì lập tức đỏ bừng mặt, mà vẻ mặt Lưu Tĩnh thì không ngoài dự đoán cũng phối hợp đỏ mặt theo.

Ôi trời… “muốn thì phải lao đến mà đoạt”…một danh ngôn rất MA nha, Hàn Lỗi ơi là Hàn Lỗi, anh quả nhiên là người đàn ông của em!!!

(Momo: MA là cái gì tớ thực sự không biết, chả lẽ là từ viết tắt của Mờ ám =]])

Giải quyết xong chuyện nhà của cặp vợ chồng son Lưu Tĩnh và Hà Dịch rồi, tôi có phải hay không nên bỏ chút thời gian tới “chú ý”, “quan tâm”, “chăm sóc” đồng chí Tần Hạo nhỉ?

Hừ hừ! Tiểu Hạo Hạo ơi là Tiểu Hạo Hạo, nhìn chị đây đến “chăm sóc” em như thế nào nha!

Vẫn là thời gian nghỉ ngơi khi đi làm, vẫn là một Tần Hạo bị thôi miên như cũ.

Nhưng cho dù là như vậy, tôi không thể không bội phục sự chuyện nghiệp của cậu ta từ đáy lòng, lúc xử lí công việc, mọi thứ vẫn được làm cẩn thận tỉ mỉ, hoàn mỹ đến mức khiến người khác “đố kỵ”, nhưng mà vừa đến thời gian nghỉ ngơi, anh ta lại lập tức bị “thôi miên” hoàn toàn, thất thần trong một lúc, chấp hành tốt nguyên tắc lúc cần chăm chú nên chăm chú, lúc cần lơ đãng cứ lơ đãng. Anh ta là người hoàn mỹ đầu tiên mà tôi thấy có thể đem biểu hiện thất thần và chuyên chú phối hợp hài hòa như thế đấy!

“Tiểu Hạo Hạo! Lại đang đi vào cõi thần tiên sao?”

“Dạ…”

“Lại là về cô gái kia?”

“Dạ…”

“Nói cho chị đây biết một chút sao!”

“Dạ? Là cô!”

Đấy, lại là cái kiểu này, mỗi lần hỏi đến vấn đề mấu chốt là anh ta liền lập tức kịp thời khôi phục ý thức, đây mà gọi là người sai vặt bị thôi miên à! Tần Hạo bắt nạt tôi! ( mọi người toát mồ hôi: không ai nói anh ta bị thôi miên được chứ… )

Lầm bầm cùng Hàn Lỗi bước ra khỏi thang máy ở tầng 15, tôi thế nhưng nhìn thấy cánh cửa đối diện với ngôi nhà vợ chồng Lưu Tuấn ở cách vách nhà mình mở ra.

(Momo: toát mồ hôi tập hai, chị nói khó tưởng tượng quá đi!)

Điều này có nghĩa là thế nào? Có nghĩa là chúng tôi lại có hàng xóm mới!

Không thể không nói, từ sau khi Lưu Tĩnh dọn vào, quả thực đã làm cho tầng lầu từng bị tôi hư hư thực thực gọi là “nhà ma” này trở nên thịnh vượng hơn hẳn, vốn dĩ lúc đầu chỉ có tôi và Hàn Lỗi, hôm nay thế nhưng đã chật cứng người, thật là đáng mừng a, đáng mừng a!

Về phần người hàng xóm mới này, mỹ nam tôi liền có thể chấp nhận, chỉ cần không phải là một ông chú thô tục kỳ quái là tốt rồi.

Đúng lúc này, cửa nhà Lưu Tuấn mở ra, chỉ thấy cặp vợ chồng son ân ái ngọt ngào kia đứng ở trước cửa nhà mình nhìn cách cửa đối diện đang mở kia.

“Ơ! Hai người đi hưởng tuần trăng mật đã về rồi sao!” Tôi cười đi về phía bọn họ.

“Dĩ nhiên, vì chị nhớ mọi người mà!” Giang Mặc Mặc dùng vẻ mặt làm nũng chạy tới ôm một cánh tay tôi nói.

“Hừ hừ! Tốt nhất là nên như vậy!” Tôi ra vẻ ghét bỏ cười nói, “Nhưng mà, hai người trở lại cũng thật khéo nha, vừa về đã đụng ngay đến hàng xóm mới chuyển đến.”

“Duyên phận chứ sao! Chúng tôi vừa mới về đến nhà, cất hành lý xong liền phát hiện căn nhà đối diện có người chuyển đến!” Giang Mặc Mặc nhún nhún vai trả lời: “Chúng ta đi xem người hàng xóm mới này một chút xem sao!”

Bởi vì cảm thấy chỉ có hai người thì “thế lực đơn bạc” quá, vậy nên chúng tôi lôi kéo thêm cả Lưu Tĩnh, sau đó, Giang Mặc Mặc giống như gà mẹ dẫn theo hai gà con vây xem diều hâu, dẫn chúng tôi đến cửa nhà hàng xóm mới, tò mò nhìn vào bên trong.

Hàn Lỗi đối với hành động của đám phụ nữ chúng tôi vẫn im lặng trầm mặc, cuối cùng quyết định bỏ lại tôi một mình, bản thân về nhà trước nghỉ ngơi, Lưu Tuấn thì bởi vì không chiếm được chỗ nhìn tốt nên cũng đành sờ mũi quay vào nhà.

Phòng ốc của hàng xóm mới rất loạn, trừ những đồ dùng gia đình đã cất kỹ, trên mặt đất vẫn còn một đống thùng lớn thùng bé xếp ngổn ngang.

Bình luận (0)

Để lại bình luận