Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Hạo rất nghe lời cứng ngắc đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt “Tôi xong đời rồi” khó chịu xoay người nhìn tôi.

Tôi vội vàng nhảy đến chỗ anh ta, vung lên nụ cười dối trá kiểu bà hoàng hậu lừa gạt công chúa bạch tuyết, dụ dỗ nói: “Tiểu Hạo Hạo, không ngại thì mời vào trong nhà tôi ngồi một chút được chứ!”

Không cho Tần Hạo quyền lựa chọn, tôi đã mạnh mẽ đem anh ta kéo vào trong nhà mình.

Hàn Lỗi đứng trong phòng khách, mắt thấy tôi cậy mạnh xài “bạo lực”, mặc dù có chút ngoài ý muốn nhưng anh vẫn lựa chọn đứng ở một bên xem kịch vui.

Tần Hạo bị tôi thô lỗ đặt trên ghế sa lon, sau đó tôi có bộ dạng rất giống nữ thổ phỉ, hai tay chống thắt lưng, một cước giẫm mạnh lên chỗ đệm ghế bên cạnh anh ta, cố ý tàn bạo nói: “Đồng chí Tần Hạo! Anh có đầu hàng và nhận tội hay không?”

Lòng dạ quật cường, Tần Hạo quay đầu đi chỗ khác, tính ương ngạnh chống lại sự tra hỏi của tôi.

Nha! Cậu chàng này định không nhìn mặt tôi à!

Đúng lúc tôi đang suy nghĩ xem nên dụng hình thế nào để buộc anh ta mở miệng thì Hàn Lỗi đã kéo tôi xuống ngồi bên cạnh mình, sau đó chậm rãi nói với Tần Hạo: “Mặc dù tôi không rõ ràng lắm đã xảy ra chuyện gì nhưng mà, xem tình hình này thì, cậu hay là nên đầu hàng vẫn hơn!”

Lời của Hàn Lỗi khiến cho vẻ mặt Tần Hạo rõ ràng có chút buông lỏng, nhưng mà trầm mặc một lúc, anh ta vẫn ngậm chặt miệng như cũ, hoàn toàn không có ý định khai ra cái gì hết.

Hừ! Làm phản! Làm phản! Anh chàng này muốn làm phản rồi! Thậm chí đến cả lời của Hàn Lỗi cũng không thèm nghe nữa!

Bộ dáng Tần Hạo anh dũng hệt như Giang tỷ đối mặt với đại quân Nhật Bản vậy, tròng mắt tôi xoay tròn, cười cười tựa đầu vào bả vai Hàn Lỗi, tâm bình khí hòa uy hiếp anh ta: “Không sao, không có chuyện gì, dù sao nhân vật chính có tới hai người, tôi trực tiếp đi hỏi Tô tỷ là được rồi, dù sao chúng tôi ở gần nhau như vậy, tôi lại có cả số điện thoại của chị ấy, ôi chao, không bằng ngay bây giờ tôi đi tìm chị ấy tới đây nói chuyện một chút cũng tốt lắm!”

Nghe thấy tôi muốn tìm nữ chính, Tần Hạo rốt cục nhận thua, thất bại khai ra hết thảy.

Thì ra, Tần Hạo thật sự là cậu em lâu năm của Tô Tầm, cũng chính là cái đại đầu heo ngu ngốc trong miệng của tôi, bọn họ vốn dĩ chính là chị có tình em có ý, không ngờ bị tụi bạn xấu thiết kế tiết mục say rượu rồi XXOO, cũng chính là lăn lộn trên giường một đêm xong, anh ta sĩ diện cự tuyệt người ta, hại người ta thương tâm bỏ ra nước ngoài học, bây giờ, nữ chính trở về nước, nam chính hối hận nhưng hết lần này tới lần khác, nữ chính bởi vì bi thương năm xưa mà tạo thành bóng ma tâm lý, sợ hãi cự tuyệt nam chính.

“Cho cậu bảy chữ”, tôi cười lạnh nói với Tần Hạo, “Tự tạo nghiệt không thể sống a!”

Tần Hạo khó có lúc gật đầu đồng ý.

Nhìn bộ dáng hối hận thống khổ của anh ta, tâm không đành lòng, tôi liền hỏi: “Biết hối hận rồi sao?”

“Biết.”

“Muốn tôi giúp anh sao?”

“Muốn!”

“Tôi có phải là mỹ nhân không?”

“… Phải..”

Hàn Lỗi: “Phì! Tần Hạo a Tần Hạo…”

Cuối cùng, dưới cái vỗ ngực đảm bảo sẽ giúp anh ta đoạt mỹ nhân về nhà của tôi, Tần Hạo mang theo ánh mắt cảm kích đi xa dần cánh cửa.

Cho đến tận lúc nằm xuống giường, tôi đột nhiên mới ý thức được, Tần Hạo không phải là xử nam a! Anh ta cũng đã từng cùng người ta lăn lộn qua giường nha!

Ý thức được bằng lực lượng của mình thì không thể nào hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ này được, tôi triệu tập Giang Mặc Mặc cùng Lưu Tĩnh thảo luận xem kế hoạch tác hợp Tô Tầm và Tần Hạo nên tiến hành như thế nào. Cuối cùng, thông qua một buổi thảo luận kịch liệt, chúng tôi tính toán để cho bọn họ lăn lộn trên giường một lần nữa.

Bởi vì tình huống bây giờ e Tô Tầm sợ bị thương lần nữa mà cự tuyệt Tần Hạo, khiến Tần Hạo không cách nào giải thích được với cô ấy, thế nên chúng tôi quyết định trước hết phải làm tốt công tác tư tưởng cho Tô Tầm trước đã, nói đơn giản chính là giúp cô ấy tẩy não, để cô ấy đáp ứng cùng Tần Hạo ăn bữa tối lãng mạn dưới ánh nến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận