Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Giống chứ…Cực kỳ giống…Ngài đương nhiên là từng đó tuổi rồi, ngài tuổi trẻ như thế, thoạt nhìn so với tuổi thực còn trẻ gấp trăm lần, a không, hẳn là nghìn lần mới đúng…”

“…”

Kể từ khi Tần Hạo vào ở trong tầng 15 của chúng tôi, cả tầng này phải nói là một mảnh phấn hồng, hết sức hài hòa, hết sức rộn rã.

Bên này, người người chúng tôi tình cảm thân thuộc, song bên kia, có một người lại vướng vào vấn đề tình cảm cần tôi trợ giúp.

Hừm! Tôi không phải là bà mối chuyện nghiệp, hiểu chứ? Tìm tôi hỗ trợ giúp đỡ là rất đắt tiền, hiểu chứ? Tôi muốn lấy tiền a, lấy tiền a!

Tối hôm đó, khó có được cơ hội chơi búa kéo bao mà thắng Hàn Lỗi, tôi rất khoái trí đắc ý như đại gia ngồi trên ghế salon đưa mắt nhìn Hàn Lỗi, ý bảo anh biết điều một chút đem rác ra cửa bỏ đi, đột nhiên, điện thoại di động bên người lại vang lên, theo tiếng chuông mà phán đoán thì đây là tin nhắn.

Chẳng lẽ sự vui sướng cùng đắc ý của tôi rõ ràng như vậy sao, chẳng lẽ đã có người gửi tin nhắn tới chúc mừng tôi có thể thoát khỏi vận mệnh “vạn năm đi vứt rác” rồi sao?!(=_=|||)

Tâm tình rất tốt, tôi nở nụ cười rực rỡ mở tin nhắn ra, nhưng mà nội dung bên trong dĩ nhiên không phải lời chúc mừng, bởi vì không thể có chuyện đó được a, đó là tin nhắn thỉnh cầu đến từ anh hai của Hàn Lỗi – Hàn Vũ gửi tới.

“Em dâu Hạ Anh mỹ lệ, ôn nhu, hào phóng, tâm địa thiện lương ơi, anh hai của Hàn Lỗi là Hàn Vũ có một chuyện muốn nhờ em, chúng ta ngày mai có thể gặp mặt không? Địa chỉ: XXXX, thời gian: XX: XX. Nhất định phải giấu tên tiểu tử Hàn Lỗi kia. Anh tin người tốt bụng như em sẽ không cự tuyệt anh đâu mà!”

Nhìn nội dung tin nhắn, tôi không khỏi khẽ cau mày, mặc dù nghi ngờ, nhưng mà vì sự ca ngợi và thành thật của anh ta khi nói về tôi trong đó, tôi quyết định thỏa mãn yêu cầu của anh ta, gạt Hàn Lỗi đi gặp anh một hôm.

Cho nên hôm sau, tôi không tiếc trốn việc chạy tới chỗ hẹn với Hàn Vũ – quán trà sữa đối diện một trường học.

Hàn Vũ ngồi ở chỗ gần cửa sổ, vừa nhìn thấy tôi vào quán đã khẩn cấp đứng lên vẫy vẫy gọi tôi, rất khoa trương.

Trong quán trà sữa rất ấm áp, cho nên tôi vừa ngồi xuống không nhịn được phát ra thanh âm rên rỉ thoải mái, Hàn Vũ lại càng chủ động quan tâm giúp tôi gọi một chén trà sữa nóng, sau đó dùng vẻ mặt kích động nóng bỏng nhìn tôi.

Uống một hớp trà sữa nóng mỹ vị, tôi đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Có chuyện gì?”

Nghe câu hỏi của tôi, Hàn Vũ thậm chí có chút ít nhăn nhó, mang theo một tia ngượng ngùng nói: “Em biết Đường Hân không?”

Đường Hân? Cái tên này nghe sao quen tai thế nhỉ.

Tôi cau mày suy tư, không nhịn được quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lơ đãng bay tới cái tên của trường học trước mặt.

Hả! Đây không phải là trường đại học trước đây của tôi hay sao! Khó trách một đường chạy tới chỗ này cứ cảm thấy đường quen thuộc thế! Từ đó suy ra, Đường Hân trong miệng của Hàn Vũ sẽ không phải là cái người mà tôi quen biết kia chứ?!

“Đường Hân mà anh nói là cái người em quen sao?” Tôi không nhịn được quay đầu cẩn trọng hướng anh ta chứng thực.

“Phải!” Hàn Vũ ý không tốt gật đầu.

Hả! Cái thế giới này còn có thể nhỏ đi chút nào nữa hay không a!

“Các người làm sao lại biết nhau? Không, em hẳn là nên hỏi, anh có khuynh hướng thích ngược đãi sao?” Tôi không nhịn được hô to lên.

Tôi chỉ biết một Đường Hân, đó là đàn chị trong trường đại học của tôi, còn nhớ cái cô gái đã dạy tôi đủ loại quyền cước và bẻ khóa lúc trước không, không sai, chính là cô ấy, một cô nàng mơ hồ có khuynh hướng ưa thích bạo lực, cho nên tôi mới hỏi anh ta xem có phải có khuynh hướng thích ngược đãi hay không.

Hàn Vũ đối với cách hình dung về đàn chị của tôi không ủng hộ, anh ta chân thành giải thích: “Cô ấy chẳng qua là mạnh mẽ một chút thôi, không phải có khuynh hướng bạo lực!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận