Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thân thủ không tệ nhỉ!”

“Chị cũng vậy!”

“Từ lúc em đi vào sân vận động chị đã biết là em đến rồi”

“Cho xin đi chị gái, căn bản điều này là không thể!”

“Ha ha ha ha, bị em phát hiện rồi sao, nhưng mà, em cũng rất lớn mật đấy nhé, dám mặc váy tới gần chị, không sợ chị dùng gậy gỗ cho em lộ liễu hết sao?”

“…” Nếu như tôi biết trước sẽ phải đến gặp ngài, tôi làm sao ngu đến mức mặc váy chứ, đều tại Hàn Vũ.

Lúc này, chị ấy chợt phủi tay, hạ lệnh mười phần khí thế với đám học sinh đang tập trung bên dưới: “Cô có chút việc riêng, các em biết điều một chút đợi đến lúc hết giờ hãy lên lớp, không được phản kháng!”

Quả nhiên là nhân vật nữ vương điển hình a!

Khi các học sinh biết điều một chút “tiếp chỉ” xong, chị ấy thân mật nắm tay tôi đi khỏi sân vận động.

“Chị gái à, cái này có được coi là lạm dụng chức quyền, công và tư không phân biệt hay không?”

“Em gái a, chúng ta đều như vậy cả mà, đừng nói với chị là giờ phút này em xuất hiện ở đây không có trốn việc nhé!”

“A ha ha ha ha…” Tôi xong rồi, đành cười trừ mấy tiếng.

Đây chính là hình thức ở chung với đàn chị của tôi, tỷ thí với nhau, trêu chọc lẫn nhau, tình cảm tốt đẹp, cho dù là sau khi tốt nghiệp vẫn giữ liên lạc thường xuyên, chẳng qua sau khi kết hôn, mối liên lạc này tựa hồ ít đi một chút.

Đàn chị rất nữ vương đem tôi mang vào bên trong phòng làm việc của mình, không nhìn các giáo viên khác, kéo tôi ngồi xuống bắt đầu hàn huyên.

“Đàng hoàng khai ra mau, em biết cái anh chàng Hàn Vũ kia sao, nghe anh ta nói em gả cho em trai anh ta hả?”

Thế là, tôi đem câu chuyện đi quán rượu tìm tình một đêm, kết quả tìm được Hàn Lỗi, sau đó cùng anh lăn lộn trên giường rồi kết hôn, cả chuyện cạy mở khóa phòng anh vân vân vân vân, tất cả đều nói hết với đàn chị kính mến.

“Ha ha ha ha! Hóa ra là em dùng chiêu bẻ khóa của chị lẻn vào phòng anh ta tìm sách A! Em gái ơi là em gái, làm khá lắm!” Đàn chị cười lớn “Khen ngợi” tôi. “Nhưng mà, em cũng thật lớn mật nha, dám đến quầy rượu tìm đàn ông!”

“Phải cần chứ…” Tôi vẻ mặt thối hoắc nói: “Phụ nữ đôi khi chính là cần điên cuồng một phen như vậy”

“Chị có chút hâm mộ em rồi!” Đàn chị đột nhiên có chút cảm tính nói.

“Bên cạnh chị cũng có một người đàn ông mà!”

“Em là nói Hàn Vũ sao?” Đàn chị hồ nghi nhìn tôi , sau đó bừng tỉnh đại ngộ nói, “Hóa ra em là do anh ta phái tới à?”

Ách, rõ ràng đến như vậy sao, như thế có phải cũng chứng tỏ rằng tôi là một kẻ nằm vùng thất bại hay không?

“Vậy chị cảm thấy thế nào?”

“Thật ra thì…” Cô suy nghĩ một chút, sau đó lộ ra một nụ cười đùa dai nói, “Em về nói với anh ta, theo đuổi chị cũng có thể, chỉ cần làm cho chị cảm động, tất cả đều có thể!”

Nhìn đàn chị kính mến toàn thân tỏa ra ánh sáng của trò đùa dai, dưới đáy lòng tôi âm thầm len lén giúp Hàn Vũ quăng mấy cân mồ hôi lạnh, làm chị ấy cảm động? Chị sợ đến lúc băng cũng bị làm cho hòa toan, đàn chị nhà chúng tôi vẫn cứ thờ ơ mất thôi!

Buổi tối sau khi về đến nhà, bất chấp Hàn Lỗi đang ở hiện trường, cũng không cần biết có phải gạt anh hay không, tôi thông suốt nghiêm túc gọi điện thoại đem Hàn Vũ triệu hồi đến nhà mình.

Nghe giọng điệu nghiêm túc của tôi, Hàn Vũ cũng bất chấp nguy hiểm sẽ bị Hàn Lỗi cười nhạo, hấp tấp chạy tới.

Ngồi trên ghế sa lon ở nhà mình, tôi đem lời của đàn chị thuật lại từ đầu đến đuôi, không sót một chữ, xác thực, xác xác thực thực, hoàn toàn không hề qua gia công nghệ thuật truyền lại toàn bộ cho Hàn Vũ.

Hàn Vũ ngu ngốc hoàn toàn không những không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề mà ngược lại càng thêm ái mộ nữ vương của mình, vẻ mặt mê man cảm khái nói: “Không hổ là Hân Hân của tôi, cá tính cỡ nào a!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận