Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thì ra mấy người đều có âm mưu từ trước rồi!” Tôi cười cũng hôn anh.

“Vậy bây giờ em có phải nên chuyên tâm hơn chút không?”

Câu trả lời của tôi là dùng môi đến bịt miệng anh lại.

Trong xe có mở điều hòa nên y phục của chúng tôi càng ngày càng ít.

Hàn Lỗi đem áo lông của tôi kéo cao lên, hai mắt ngó chừng “dấu hôn” trên ngực phải của tôi, nói nhỏ: “Để anh biến nó thành dấu hôn chân chính nhé!” Dứt lời, đôi môi mỏng của anh dán lên ngực phải của tôi, mút thật mạnh.

Khoái cảm ập tới làm tôi không nhịn được ngẩng đầu lên, nắm quần áo của anh rên rỉ.

Hàn Lỗi thò tay vào trong váy tôi, một tay kéo sát tôi lại gần hạ thân của mình để tôi có thể cảm nhận được sự khát khao và vọng động của anh lúc này.

Khoái cảm đụng chạm kia làm cả hai đều không nhịn được khẽ ngâm ra tiếng, sau đó cười nhẹ quấn quýt hôn môi.

“Quả nhiên anh thích em mặc váy nhất!” Nụ hôn của Hàn Lỗi chuyển dần lên trên cổ.

Tôi kéo quần áo của anh ra, dùng tay vuốt ve da thịt trước ngực. Biết ngay là anh để tôi mặc váy ra ngoài là có mục đích mà.

Tôi khẽ vươn tay, luồn tới thắt lưng da của anh, chủ động cởi bỏ nó.

“Ha ha…” Nhìn cử động của tôi, Hàn Lỗi phát ra tiếng cười hài lòng, “Cưng ơi, em vội vã như vậy sao?”

“Đừng nói nhảm nữa!” Tôi bây giờ đang bận rộn đấy.

Cuối cùng, dưới sự “hảo tâm” giúp đỡ của Hàn Lỗi, tôi đã cảm nhận được khoái cảm tràn đầy, không gian trong xe vẫn có chút chật hẹp, thế nên đầu của tôi chôn ở trên hõm vai anh, tùy ý để anh ra vào đụng chạm.

Quần áo nới lỏng tan tác ở trên người, hạ thân chặt chẽ kết hợp, trong xe tràn ngập tiếng rên rỉ, chấn động, không khí mập mờ có chút hít thở không thông…

Sau khi cả hai cùng run rẩy đạt cao triều, toàn thân tôi trống rỗng mềm nhũn tựa vào người Hàn Lỗi, hơi thở suy nhược thấp giọng lẩm bẩm: “Quá điên cuồng, thật sự là quá điên cuồng, anh làm hư em, làm hư em…”

Song trả lời tôi chỉ có tiếng cười nhẹ thỏa mãn của Hàn Lỗi.

Ngày thứ hai, tất cả mọi người chậm chạp không có tụ tập trong phòng khách, nhưng đến khi tập trung một chỗ thì mấy người đàn ông mang theo vẻ mặt thỏa mãn, mấy người phụ nữ thì vẻ mặt ngượng ngùng, xem ra tối qua mọi người cũng khá là điên cuồng a, chẳng qua chỉ ở khác chỗ mà thôi.

Mọi người nhìn gương mặt hồng hào dễ chịu quá độ của nhau, không nhịn được lòng dạ biết rõ cười ầm lên.

Xem ra mấy người đàn ông chịu cho cho mấy người phụ nữ ăn no là có mục đích mà.

Sau đó, dưới bầu không khí chơi đùa như cũ, chúng tôi kết thúc hành trình hai ngày một đêm vui vẻ.

Sau lễ giáng sinh, chúng tôi bắt đầu nghênh đón mùa xuân.

Đêm muộn ngày ba mươi, bà mẹ bất lương đã trốn chồng, trốn nhà kia nói chuyện điện thoại với tôi, trừ việc chân thành tha thiết thăm hỏi thì chính là đùa giỡn, điều khiến tôi không giải thích được chẳng qua là hai người này rõ ràng đang ở cùng một chỗ mà tại sao cứ muốn làm bộ như đang xa cách nhau mười nghìn dặm chứ? Quả nhiên là họ so với trong tưởng tượng của tôi còn nghịch ngợm và nhàm chán hơn nhiều.

Buổi tối, chúng tôi cùng nhau tụ ở trong nhà lớn của Hàn gia ăn cơm tất niên, cho nên, không khí có thể đoán trước là hết sức vui vẻ và náo nhiệt.

Sau khi ăn xong, mọi người hẹn nhau rạng sáng sẽ đi đốt pháo, mà thừa dịp thời gian rảnh rỗi lúc này, có người đề nghị chơi Đấu Địa Chủ(Landlords-Bài Tú Lơ Khơ), có người đề nghị đi dạo vài vòng, có người đề nghị hát Karaoke, nhưng mà cuối cùng, dưới sự “trấn áp” của Hàn lão phu nhân, mọi người đành yên ổn đàng hoàng cùng lão phật gia ngồi trên salon xem bữa tiệc mừng xuân trên tivi.

Rốt cục “chịu đựng” đến rạng sáng, một đám người trẻ tuổi chúng tôi rất chủ động tự giác bỏ lại hai người già của Hàn gia cùng hai người nửa già khác, chạy ra xe của mình đi tới chỗ bắn pháo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận