Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“… Lăn đi…”

Thật ra thì tôi rất ít khi ngã bệnh, nhưng cho dù là ngã bệnh, khẩu vị của tôi vẫn giống như trước không chút thay đổi, được rồi, thật ra thì ngoại trừ sắc mặt không được tốt, chỉ cần chất lỏng trong lỗ mũi nể tình không chảy ra nữa, mọi người sẽ không nhận ra tôi sinh bệnh.

Rốt cục nhịn đến tan việc về nhà, bởi vì tôi cảm thấy bệnh tình có chút chuyển biến xấu cho nên không đợi Hàn Lỗi dừng xe tốt đã chạy vào thang máy, khi đến tầng 15, cửa mở, tôi vừa bước chân được một nửa ra ngoài đột nhiên cảm thấy một trận mê muội, đứng cũng không vững, thậm chí ngay cả sức lực để đưa tay đỡ tường cũng biến mất, mắt thấy sắp có cơ hội cùng mặt đất hôn hít thì bất chợt được một đôi tay rắn chắc thò tới cứu giúp.

“Hạ Anh à, sắc mặt em làm sao tái nhợt như vậy chứ? Là đau đầu hay mang thai vậy?” Người đỡ lấy tôi hài hước hỏi.

Bởi vì lời của anh ta, kẻ vốn định cảm ơn là tôi lập tức muốn làm đứa trẻ hư, quyết không cùng người này nói cám ơn gì hết.

“Lưu Tuấn đáng chết, đoán cái gì vậy hả, dì cả mẹ* của em ngày hôm trước vừa mới đi đấy!”

(*dì cả mẹ: kinh nguyệt)

Xem đi, tôi quả nhiên là ngất xỉu đến choáng váng đầu rồi, thế nhưng lại cùng anh ta nhắc chuyện liên quan tới dì cả mẹ chứ.

“Ha ha…” Lưu Tuấn đầu tiên là cười to, nhưng mà khi tay anh ta chạm đến trán của tôi liền kêu to lên: “Kháo! Hạ Anh em đang chơi kỹ năng đặc biệt đấy à, cái trán cũng có thể nóng thành như vậy, là muốn ăn trứng luộc hay muốn cái gì mà làm thế, không sợ cháy hỏng não sao?”

Chẳng trách tôi cứ cảm thấy nong nóng, thì ra là phát sốt rồi.

“Em thật sự phát sốt sao! Anh xác định chứ?” Tôi đột nhiên có chút “hồi quang phản chiếu” cười hỏi.

“Sao anh lại cảm thấy…cảm thấy em có vẻ đối với việc mình phát sốt rất vui vẻ nhỉ?” Lưu Tuấn hồ nghi nhìn tôi nói.

Ha ha, không sai, thật sự là tôi đang rất hưng phấn, mặc dù cảm giác mình có chút biến thái, nhưng tôi thật sự rất ít khi có cơ hội phát sốt, cho nên mỗi lần bị sốt đều rất vui vẻ, không phải nói sau khi phát sốt lên có người sẽ thông minh hơn sao?

“Em đừng cười đến biến thái như vậy được chứ?” Lưu Tuấn nhìn khuôn mặt tươi cười của tôi có chút hơi sợ nói.

“Các người đang làm gì đó?” Hàn Lỗi vừa bước ra thang máy nhìn kẻ đang vịn cùng bị vịn, Lưu Tuấn và tôi, không giải thích được hỏi.

Nhìn thấy Hàn Lỗi, Lưu Tuấn giống như là nhìn thấy thuốc cứu mạng, đem tôi nhét vào trong lòng Hàn Lỗi, sau đó khoa trương xoa một chút mồ hôi lạnh trên trán nói: “Mau đưa cô nàng nhà cậu về nhà đi, người này phát sốt rồi, hơn nữa sốt không nhẹ đâu, rất có khả năng sốt đến biến thái đấy không chừng.”

Cảm nhận được nhiệt độ khác thường của tôi, Hàn Lỗi trước hết dùng trán của mình dán vào trán tôi, sau đó nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đúng là so sánh với anh thì nóng hơn rất nhiều, xem em như vậy, anh thấy hay là chúng ta đi bệnh viên một chút xem sao!”

“Không nên!” Tôi không chút suy nghĩ trả lời ngay. “Lấy kinh nghiệm của em, chỉ cần về nhà ngủ một giấc là sẽ không có chuyện gì, tin em đi.”

“Em xác định?” Hàn Lỗi vẫn rất không yên lòng.

Tôi cố nén ý thức kiên định gật đầu với anh, sau đó cố ý khoa trương dò dẫm vách tường bước về nhà.

Hàn Lỗi bị bộ dáng giả bộ này đánh bại, chỉ còn cách theo toan tính của tôi, đỡ tôi về nhà, xem ra thật sự người ngã bệnh là lớn nhất a.

Lưu Tuấn ở phía sau chúng tôi khoa trương kêu to: “Hàn Lỗi a, tôi đề nghị cậu nên mang người nầy đi bệnh viện đi, đoán chừng em ấy sợ bị tiêm mới không dám đi đấy!”

Tôi chậm chạp quay đầu âm hiểm nhìn Lưu Tuấn, nhướn mày, trừng mắt, người đàn ông kia muốn tôi nguyền rủa anh ta thêm lần nữa sao? Dù sao tôi cũng sẽ không thừa nhận việc mình thật sự sợ tiêm chích với truyền nước nên không chịu đi bệnh viện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận