Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tương Linh cho rằng anh còn có thể bắn trong miệng mình, nhưng đến chỗ sau cùng anh lại kéo cô lại.

Lâm Thanh Khải đè cô ở trên giá sách, thân thủ hướng giữa hai chân sờ soạng một cái, cười: “Liếm dương vajatj cho tôi, em ẩm ướt cái gì?”

“không có.” Tương Linh nói dối: “Đó là vừa rồi…”

Thân thể anh nóng cháy, lưng cô kề sát ngực, Cũng không vạch trần cô, vén váy lên, côn th*t từ phía sau lưng tiến vào giữa hai chân: “Bắn tới chỗ này của em, được không?”

Tương Linh mơ hồ không đáp lại, dương v*t nóng bỏng ở giữa đùi mạnh mẽ rút ra cắm vào rút ra cắm vào.

Mới vừa rồi Lâm Thanh Khải không dám ra sức lộng, lúc này sắp đến lúc xuất tnh thì động tác vừa nhanh vừa mạnh. Tuy bị ngắn cách bởi một tầng quần lót ướt đẫm nhưng nơi âm vât non mềm ẩm ướt vẫn bị ma sát kịch liệt.

Tương Linh vốn mím môi mà bị anh làm đến nhịn không được phát ra tiếng, Mơ mơ màng màng nhớ tới cái gì đó: “Cửa…”

“Là lừa em thôi.” Lâm Thanh Khải bên cạnh thở gấp, hôn lên vành tai cô: “Khóa rối…. hí… Chân lại kẹp chặt một chỗ rồi.”

Tay Tương Linh vịn ở giá sách, bên tai là tất cả âm thanh khàn khàn phóng đại của anh, cô khép chặt hai chân, Lâm Thanh Khải xuyên vào càng nhanh, lúc bắn ra, anh áp sát tai cô mà rên rỉ một tiếng

Tương Linh bị âm thanh kích thích này làm cho nổi cả da gà,quyến rũ không nói nên lời.

Hai người vẫn duy trì tư thế này một lát, hô hấp Lâm Thanh Khải liền trụ tại cổ cô.

Anh như có như không đặt một nụ hôn lên làn da của cô,: “Nghẹn chết.” Anh thấp giọng: “Nếu em không phải là lần đầu tiên thì tiết thể dục lúc sáng tôi đã thông suốt rồi.”

Tương Linh nghĩ muốn xác nhận, hỏi; “Anh không cùng người khác…”

“Hả?” Lâm Thanh Khải có chút không chút để ý, tay vẫn vuốt ve đôi ngực của cô.

Tương Linh đột nhiên không dám tiếp tục hỏi. Cô sợ là tự mình đa tình, sợ anh sẽ nói là không tìm người hác, huống hò nếu thật sự không tìm người khác thì sao chứ? Chấm dứt chuyện này, chẳng lec sẽ thích cô sao? Vừa ngưng lại lời nói, không khí bỗng dưng cũng theo đó mà ngưng trệ.

Im lặng một lát, Lâm Thanh Khải nở nụ cười, anh nắm lấy tay cô đang bám trên giá sách: “Không.”

Tương Linh mấp máy môi, nhìn biểu tình lúc này của anh: “Không?”

“Ừ.” Lâm Thanh Khải lên tiếng, không giải thích gì thêm, anh chuyển đề tài: “Thứ đồ chơi này, em vẫn muốn sao?”

Tương Linh nhìn trong lòng bàn tay vẫn đang cầm lá thư của lớp trưởng, trải qua trận ý loạn tình mê đã sớm bị nhăn nhúm lại.

Tương Linh xấu hổ, tốt xấu thì cũng là tâm ý của người khác cho dù không thể nhận thì như thế này cũng có chút quá đáng rồi. Cô vuốt vuốt lại bỏ vào trong túi áo: “Muốn.”

Cô không nghĩ là Lâm Thanh Khải biết trong này viết gì nên biểu hiện thực tự nhiên, cẩn thận cất kỹ, sửa sửa lại quần áo sau đó ngẩng đầu.

Đụng phải tầm mắt của Lâm Thanh Khải, anh dơ ta, vuốt xuôi gương mặt cô: Em có thể tùy tiện nhận lấy như vậy?”

Tương Linh bị anh hỏi, miệng theo bản năng phủ nhận: “Thật ra không phải…”

Cô không biết vì sao lại có chút cảm giác hổ thẹn.

Lâm Thanh Khải cười cười.

Có nam sinh đưa thư tỏ tình cho cô, chuyện này cũng không ngoài dự tính của anh, bất kể là ngoại hifnhn hay tính cách thì Tương Linh đều là kiểu con gái làm cho người ta thích mình. Ít nhất thì theo anh cảm thấy là như thế.

Chính là… khó có chút tránh khỏi bực bội.

Lòng ngón tay anh trươt xuống trên da cô, dừng lại sau gáy.

“Nhưng anh… làm sao mà biết được.” lúc Tương Linh nói chuyện da thịt tê rần theo đầu ngón tay chuyển động.

Lâm Thanh Khải không trả lời. Cúi đầu xuống, dán môi lên cổ cô.

Lúc này, đa số mọi người đã vào phòng học chính để ngủ trưa. Thư viện cũng không có mấy tienegsbuowcs chân qa lại, chỉ có vài tiếng cười đùa từ hướng sân bóng rổ.

Tiếng cười đùa này dầ trở nên xa xôi mơ hồ trong đầu Tương Linh, cô nhanh nắm chặt lấy vạt áo T-shirt của anh, cảm thấy mảnh da trên đầu lưỡi anh càng nóng bỏng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận