Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm.” Cô đáp: “Anh có sướng không?””

Lâm Thanh Khải cười rộ lên.

Một lát sau anh mới nói: “Sướng.” Tay anh giơ lên đụng vào vành tai cô mộ cái: “Bị em kẹp đến chết vì sướng rồi.”

Tương Linh vùi mặt vào drap giường.

Bàn tay Lâm Thanh Khải đi xuống, theo xương sống lưng của cô: “Cho anh một lát nữa nhé?”

Tương Linh xấu hổ: “Ừm.”

Anh chôn ở trong cơ thể cô, côn th*t nhảy vài cái rồi cứng ên, Tương Linh bị đâm cho rên rỉ khóc không thành tiếng.

Cô cho rằng bản thân đã làm hai lần rồi, hẳn là sẽ không có cảm giác gì nữa mới đúng, chỉ là Lâm Thanh Khải thở gấp vào tai cô, dương v*t càng thô cứng, ra vào vô cùng mãnh liệt, mỗi lần đều trướng chen lách ở bên trong thịt mềm…

Vẫn là cực kỳ ngứa…

động tác đánh phá liên tục tạo ra tiếng nước, Lâm Thanh Khải ma sát điểm mẫn cảm trên nội bích, lấy ngón tay khảy lộng âm vật, gảy qua gảy lại: “Sao còn nhiều nước như vậy, sướng hả?”

Toàn bộ thân thể đều bị anh nắm trong tay, tinh thần của Tương Linh mơ hồ: “Bị anh thao… nên… mới như vậy… ư…”

Lâm Thanh Khải dùng sức hướng chỗ sâu nhất đâm tới hai lần: “Anh đâm chết em, muốn không?”

“Muốn…”

Hô hấp Lâm Thanh Khải dồn dập, côn th*t cực thần tốc hướng trong thân thể cô mà đánh phá. Thân mình Tương Linh căng cứng, anh ở trước mặt mơ hồ lại văng lên một lần nước.

Cô vô lực, bị khoái cảm làm cho mơ hồ, phiêu phiêu đãng đãng lại nghĩ tới bình thường Lâm Thanh Khải phong khinh vân đạm là thế, so sánh với bây giờ cảm thấy vừa chân thật lại vừa hư ảo.

Lần này xong xuôi, ngay cả đầu ngón tay Tương Linh cũng không còn khí lực. Lâm Thanh Khải châm một điếu thuốc, đứng ở bên giường nhìn cô: “Có tắm rửa không?”

Tương Linh khó nhọc lấy hơi, nói: “Cũng khỏe lên rồi.”

Lâm Thanh Khải cười: “Để anh cõng em vào nhà tắm.”

Tương Linh cũng không hiểu được lời này anh nói có nghiêm túc hay không, chỉ là cô đang rất mệt liền hô lớn: “Được.”

Lâm Thanh Khải nhìn cô một lát, Khoanh tay dí điếu thuốc vừa cháy vào gạt tàn: “Lại đây.”

Là thật sao? Tương Linh bĩu môi một cái.

Khóe miệng Lâm Thanh Khải gợi lên nét cong, kéo cô qua: “Che cái gì, có chỗ nào trên người em mà anh còn chưa thấy đâu.”

Tương Linh túm chặt chăn không chịu buông. Tuy rằng cái cần làm đều đã làm qua, nhưng khi chuyện đó kết thúc lại trần truồng mà đối diện với anh như thế này, khó tránh khỏi có chút xấu hổ.

Hơn nữa… còn bật đèn.

“Có buông tay hay không?”

Tương Linh lắc đầu, thà chết cũng không buông.

Lâm Thanh Khải cười, một chân bước qua người cô, quỳ gối xuống, đêm người cô kẹp ở giữa.

Tương Linh vặn vẹo… không nhúc nhích được.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Lâm Thanh Khải cúi đầ thấp xuống.

Tương Linh hai tay bị anh siết chặt trên đỉnh đầu, không chạy đâu cho thoát được.

Tim cô bỗng dưng đập nhẹ, môi Lâm Thanh Khải liền dán lên môi cô.

Thật kỳ lạ. Sau một hồi lăn lộn trên giường, Tương Linh cảm thấy rằng, này giữa hai người bọn họ chỉ thuần túy là một cái hôn môi mà thôi.

Gương phòng tắm rất lớn, chiếm hơn nửa mặt tường.

Bồn rửa tay lát đá cẩm thạch, phong cách giống như phòng khách sạn điển hình. Trên người Tương Linh không còn chút sức lực, bị anh đặt ngồi ở trên bồn. Có chút lạnh.

“Cùng nhau tắm?” tay Lâm Thanh Khải chống tại bên người cô.

Tai Tương Linh tê rần, xấu hổ quay mặt đi nơi khác: “Không cần…”

“Sao vậy?”

Cô nhắm mặt lại: “Có cảm giác… dâm đãng.”

Hai từ cuối cùng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

Nhưng Lâm Thanh Khải lại nghe rất rõ. Có chút ngơ ngác, cười: “NHư vừa rồi mới gọi là dâm đãng.”

Hình ảnh hai người ở trên giường thở hào hển liều chết triền miên quấn lấy nhau vẫn còn ở trong đầu, bị anh nhắc tới, cô càng chột dạ.

“Xấu hổ cái gì?” Lâm Thanh Khải nâng tay nhéo cằm cô một cái.

Cô ấp úng đáp lại, Tầm mắt hạ thấp xuống, nhìn thấy trên cánh tay anh có vài vết hồng. Là khi cao trào cô bị thao đến chịu không nổi liền dùng móng tay cào cấu anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận