Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lật người, sờ điện thoại nhìn đồng hồ.

Có tin nhắn mới.

Hôm quá lúc mười hai giờ bốn mươi lăm phút tối: “Ngủ rồi à?”

Cách đây năm phút: “Ngủ ngon.”

(Na: sáng rồi không kêu dậy đi học còn chúc ngủ ngon. Cách trả thù của người ghen tuông thật là…)

Cô ngồi vọt dậy.

Lâm Thanh Khải.

Xế chiều là tiết tự học, sắp đến ngày kỷ niệm thành lập trường, chủ nhiệm lớp bảo lớp trưởng đưa cả lớp tới sân thể dục. Đi qua vài lớp năm nhất, sau đó là lớp của Lâm Thanh Khải cũng đang học thể dục.

Lớp thể dục lúc đó đang thoải mái, vài người chạy cho nóng người, nữa sinh thì chủ yếu tán gẫu, nam sinh thì chơi bóng.

Lâm Thanh Khải vừa bị thay thế, anh nâng cổ tay lau mồ hôi, ngồi vào dãy ghế mở bình nước.

Tương Linh dường như thấy tầm mắt anh nhàn nhạt đi tới chỗ cô, nhất thời căng thẳng muốn xỉu rồi. Bạn ngồi cùng bàn đang ở một bên túm lấy áo cô: “Cậu còn chưa nói cho tớ biết quan hệ của hai người là như thế nào.”

Cô không nói gì, chỉ giả vờ như không nghe thấy.

“Không sai đâu.” Mấy bạn nam sinh ngồi ở phía đối diện giống như hoàng thượng tuyển chọn phi tần, một đám bàn qua tám lại: “Chân dài nhất.”

“Ngực này lớn thật.”

“Ngực kia hơi nhỏ nhỉ.”

Lâm Thanh Khải ngưỡng cổ uống miếng nước.

“Người này này, ở giữa ấy.” Giọng nói của nam sinh thấp xuống: “NGực này sờ… nhất định rất sướng.”

Mấy người thay đổi ánh mắt, cười rộ lên kỳ quái.

Lâm Thanh Khải khoanh tay, đem bình nước khoáng đặt trên đất.

Anh nhìn mấy người bạn của mình: “Miệng các cậu phun ra từ nào cho sạch sẽ một chút đi.”

“Sao vậy.” Bọn họ tạm dừng, nhìn Lâm Thanh Khải, lại nhìn Tương Linh: “Không thể nào.”

Lâm Thanh Khải liếc mắt bọn họ một cái, không nói gì.

Nam sinh kia ngơ ngác một lát, mặt mày sáng rực, cười sát lại người Lâm Thanh Khải: “Làm rồi?”

Ánh mắt Lâm Thanh Khải khóa trên mặt hắn, thần sắc lạnh lùng: “Cút.”

Nam sinh có vẻ khó chịu, im lặng một lát, sau đó ngượng ngùng vẫy vẫy cánh tay: “Đi một chút đi, đi uống nước.”

Tương Linh chỉ nhìn thấy bọn họ châu đầu ghé tai châu đầu ghé tai nhau, sau đó tất cả rời khỏi, Lâm Thanh Khải cũng đứng lên.

Tầm mắt cô đi theo bóng lưng của anh.

“Còn cả lần trước nữa…” Bạn cùng bàn vẫn đang thuyên luyên: “Hắn đến lớp chúng ta lần đó, là tìm cậu, đúng không?”

Tương Linh thu hồi mắt, không yên lòng ừ một tiếng.

Đang lúc cô căng thẳng lại rời đi như vậy, có chút mất mát.

“Vậy thì cuối cùng cậu nghĩ quan hệ của hai người là gì? Nói tớ biết đi.”

Tương Linh nghĩ nghĩ: “Rất lâu rồi.”

“Là bao lâu?”

Cô nhìn vào vô định, thình lình góc áo lại bị gật mạnh: “Trời ơi?” Bạn cùng bàn hét lớn.

Tương Linh ngẩng đầu nhìn, Lâm Thanh Khải đang đứng dưới bóng cây trước mặt.

Thấy cô nhìn mình, anh nâng cằm: “Lại đây.”

… Không đi! Bạn cùng lớp đang tán gẫu với nhau liền im bặt, xì xào bàn tán nghiêng đầu nhìn cô xem xét.

Tương Linh đỏ mặt, chậm rì rì đi đến cạnh anh.

“Bôi thuốc chưa?” Lâm Thanh Khải nhìn cô.

Giữa thanh thiên bạch nhật như thế này, tại sao anh lại hỏi vấn đề này? Tương Linh nhìn xung quang một chút, nói vô cùng nhỏ: “Bôi rồi.”

Bình thường cô rất ít làm người ta để mắt đến, nhưng lúc này nói chuyện này thì mỗi một sợi lông tơ trên cơ thể đều không được tự nhiên.

Lâm Thanh Khải trông có vẻ như thoải mái, nghe cô trả lời như vậy lại hỏi: “Vậy ở chỗ khác có khó chịu ở đâu không?”

Ngữ khí tự nhiên tựa như tối nay em muốn ăn gì vậy.

Tương Linh lúng ta lúng túng lắc đầu: “KHông có.”

“Ừm.” Lâm Thanh Khải ừ một tiếng, dừng một chút giương mắt nhìn về phía sau lưng cô.

Anh nhận ra là lớp trưởng của lơp Tương Linh, người ở thư viện lần trước.

Lớp trưởng cũng lúc này mới biết quan hệ của Tương Linh với anh, biểu hiện trên khuôn mặt có vẻ phức tạp, không những phức tạp mà còn mang theo cả sợ hãi. Bị anh quét mắt một cái thì đến kẻ ngốc còn phải sợ nữa là.

Bình luận (0)

Để lại bình luận