Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cứng rắn đến khó chịu. Anh tựa lên cánh cửa phòng kế bên, đốt điếu thuốc ngậm lấy, tay anh chậm rãi cầm lấy điếu thuốc thở một hơi dài. Đốt ngón tay vừa rồi ở phía dưới của cô nên còn dính một ít chất lòng nhờn nhợ, còn giữ chút cảm xúc khít khao cùng mùi hương.

Anh khép hờ mắt, Trong đầu thong thả vẽ ra đầu v* vểnh cao củ Tương Linh, mông rất tròn. Mỗi tiếng rên rỉ cũng thật dâm đãng.

Tưởng tượng không tiếng động cũng đủ hấp dẫn. Hầu kết của anh trượt lên xuống, năm ngón tay nắm chặt, hừ một tiếng.

Lúc rửa tay xong định đi ra thì một cánh cửa toilet cũng vừa mở.

Bước ra là một người đàn ông đeo kính, dáng vẻ tao nhã, Lâm Thanh Khải nhướng mày một cái.

Hai người nhìn nhau một lát. Người kia cười với anh tựa hồ như vô cùng thân mật, Lâm Thanh Khải nhàn nhạt bĩu môi, xoay người rời khỏi.

Cái gì mà anh trai hàng xóm chứ.

Tương Linh không hiểu, nhưng anh không phải là tên ngốc.

Tiết mục biểu diễn không có gì khác lạ, chỉ là cả lớp cùng nhau hát một bài hợp xướng.

Sau khi chấm dứt, Tương Linh vào phòng thay quần áo. Bạn cùng bàn nói chuyện gì đó về việc thảo luận tiết mục vừa rồi, cô nghe câu được câu không.

Cảm thấy trong không khí vẫn còn lưu lại hương vị của Lâm Thanh Khải.

Mấy ngày nay, cô chỉ nghĩ là mình nhớ anh, đến tận lúc nãy mới nhận ra, hóa ra cô cũng nhớ cả thân thể của anh nữa.

Thắt lưng mạnh mẽ, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng, cơ bắp ấn ẩn cất chứa sức mạnh, tất cả dường như đều mang ý nghĩa kín đáo.

điện thoại lại vang lên.

Anh trai hàng xóm nói muốn đi về trước. Cô vội buộc tóc lại, ít ra cũng nên đưa anh ấy tới tận cổng trường.

Một đường như cũ, anh hỏi nhiều câu: “Vẫn còn muốn vào A đại* à?”

(*A đại: đại học A)

“Muốn.” Tương Linh gật đầu.

“Muốn thì cố lên.” ANh trai hàng xóm ôn hòa cười cười: “Đang là thời điểm then chốt của cấp ba, tâm tư nên tập trung vào việc học nhiều hơn, em thấy có đúng không?”

Tương Linh hơi run sợ một chút, đáp vâng.

Bất quá đạo lý và lý trí luôn là hai chuyện khác nhau, Có khi đáng ra nên làm, nhưng lại không làm.

Tương Linh cũng không biết, kết quả này là mù quáng cố chấp, hay là trên người Lâm Thanh Khải có ma lực khiến cho cô không thể kiềm chế được chính mình nữa.

Tóm lại, cô chính là say đắm. Một đầu chui vào, sau đó tự nhiên càng lún càng sâu.

Cô quay lại hội trường.

Tiết mục nhàm chán, cứ liê tục như thế thêm vài giờ nữa. Lúc này, thính phòng sớm bề bộn. Nơi nơi đều là chỗ trống, còn số người ngồi ở phía đằng kia thì đang tán gẫu cười hi hi ha ha.

Tương Linh hơi mang tâm sự, không quá chuyên tâm vào vệc của lớp mình.

Cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Bạn ngồi cùng bàn lắc đầu chuyển hướng đi nơi khác, vừa thấy cô thì vẻ mặt liền sáng sủa lên, liếc liếc mắt ý bảo cái gì đấy.

Cô có chút chột dạ, đi về phía trước vài bước, lúc này mới nhận ra. Tầm mắt hướng sang bên một chút.

Cách bọn họ một cái hành lang nhỏ hẹp, Lâm Thanh Khải đang yên tĩnh ngồi ở đằng kia, hơi có chút trầm mặc.

NGuyên một hàng ghế đều trống không, chỉ mỗi anh ngồi đó, đang nhìn lên sân khấu, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Ngực Tương Linh mềm nhũn.

Cũng may không tới gần quá, Lâm Thanh Khải dường như nhận thấy được gì đó, nghiêng mặt qua bên này

Cô bước tới gần anh.

Tương Linh đứng bên cạnh anh, có hơi co rúm người lại, chỉ chỉ tay về phía cửa ra vào: “Em vừa tiễn anh trai hàng xóm về.”

Ngữ khí nói chuyện thật là tự nhiên, không biết thế nào, sau khi nói xong lại lập tức nhớ đến câu nói kia của anh.

Trước mặt anh trai hàng xóm…

Tai cô nóng lên rồi.

Lâm Thanh Khải như cười như không ừ một tiếng. Lười biếng đứng lên: “Em tắt điện thoại nên anh đến tìm em.”

Xung quanh rất yên tĩnh, âm thnah của anh trở nên rõ ràng.

Tương Linh có thể thoáng nhìn thấy được vẻ mặt kỳ dị của bạn cùng bàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận