Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rốt cục…

Tương Linh thở ra.

Cô lấy cái hộp nhỏ, nhẹ chân nhẹ tay lấy chăn mỏng phủ lên mình, nằm nửa sấp, dùng đèn điện thoại di động soi mức sáng nhất.

Sau khi mở ra, hít thở thật chậm.

Hai viên nho nhỏ, trên mặt có hai đường trang trí song song.

Cực đơn giản, nhưng rất tinh xảo.

Hai chiếc bông tai trân châu.

Tương Linh dùng màn hình soi sáng, lại đóng hộp. Mặt hộp là một màu tinh khiết, không có bất kỳ ký tự gì trên đó. Lại mở ra, hai viên trân châu nhỏ màu trắng tinh như đối lập.

Đúng là bông tai thật.

Lúc chạy một mạch trở về, cô đã gấp gáp đoán mò đoán non là thứ gì. Kẹo chocolate, bông hoa hồng nhỏ trên áo cô dâu rơi ra… tất cả cô đều đã nghĩ tới.

Lại không đoán ra được là cái này.

Lâm Thanh Khải mà lại tặng được mấy loại quà như thế này sao? Cũng là quá khó để đoán đi. Đáng lẽ là phải đưa trong hôn lễ mới đúng chứ nhỉ? Mà trong hôn lễ thì đưa cái này sao được? (Na: Kiểu như mới được crush nhìn mình cười một cái mà đã nghĩ tới nên đặt tên con là gì, đẻ mấy đứa rồi.)

Đại não cô là việc không ngừng, lại không có câu trả lời nào. Nằm sấp một đống, đặt cái hộp nhỏ lên trán, khóe môi càng ngày càng công lên.

Trong tư duy ta có thể rút ra, con trai đưa cho con gái những vật như thế này thì mỗi người có một mục đích riêng không giống nhau.

Nhưng đều là để làm cho người phụ nữ của mình vui vẻ.

Chỉ cần như vậy cũng hạnh phúc rồi.Ngày thứ hai, lúc tới căn tin ăn sáng thì Tương Linh đều cười toe toét, tâm hồn như đang nhảy nhót.

bạn ngồi cùng bàn nói nói cười cười ăn xong cơm, tìm vị trí ngồi, nghe ai đó gọi một tiếng *: “Tương Linh!”

Là bạn của Lâm Thanh Khải bằng. Bốn năm người nhìn về phía cô, biểu cảm có vẻ thân mật vẫy vẫy cánh tay với cô: “Tới đây ngồi đi.”

Lâm Thanh Khải bên cạnh bưng chén sữa đậu nành, theo âm thanh mà ngước mắt nhìn cô. Hình như là vừa tắm xong, lọn tóc anh hơi ẩm, đen tuyền.

Tối hôm qua vừa mới thân mật như thế. Nhưng khi Tương Linh thấy anh, tim liền nhảy lên hai lần.

cô đứng dậy đi đến bên cạnh.

“Sớm vậy.” Lâm Thanh Khải nhìn cô.

Tương Linh có thể ngửi thấy hương vị tươi mát của sữa tắm trên người anh, dường như là mùi Bạc Hà: “Cũng hơi sớm thật.” Cô ngồi xuống.

cô không hiểu được những người bạn này của anh có biết chuyện của hai l bọn họ không, hay là, cụ thể là thế nào lấy vì bọn họ quan hệ. Bất quá bộ dáng của từng người đều không tệ.

Một bữa cơm, người ngồi cùng bàn với anh là người nhiệt tình nói chuyện nhất. Tương Linh vốn không nói nhiều lắm, Lâm Thanh Khải cũng rất yên lặng mà ăn uống.

Anh mặc bộ đồ màu trắng T-shirt, cổ áo rộng rãi. Khi cúi đầu uống này, Tương Linh không nghĩ tới rằng, xương quai xanh của anh dường như có vết dấu răng rất mờ.

Cô cả kinh, chiếc thìa trong tay suýt chút đụng đến bát bên cạnh.

Cũng may là hai người bạn cùng bàn phía đối diện không quan sát kĩ càng như thế, nên chỉ nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng đỏ bừng của cô mà thôi.

Bạn ngồi cùng bàn dùng tay phẩy phẩy trước mặt cô: “Nóng sao?”

Tương Linh lắc đầu.”Ăn xong rồi, mình đi trước rửa tay.”

Trốn rồi.

Bên cửa sổ là một dãy bồn rửa tay. Cô dùng tay hứng nước lạnh vỗ vỗ gò má. Mặt nóng quá.

Mùi hương, mùi sữa tắm bạc hà vẫn còn đọng lại trước đầu mũi cô, vòi nước bên trái bị vặn mở hết mức, âm thanh nước chảy kêu rầm rầm.

“Căng thẳng cái gì.” Lâm Thanh Khải nghiêng mặt nhìn cô, có chút cười: “Cũng không ai biết là em cắn đâu.”

Mặt Tương Linh càng nóng , “Vậy cái này…”

“Không sao.” Anh nói nhẹ nhàng: “Đã mờ như vậy mà vừa nhìn qua em cũng có thể nhận ra được.”

Quả thật là rất mờ. Chủ yếu là người tạo ra nó tự biết chuyện gì, nên không thể cứ tự nhiên như không có chuyện gì được. Tương Linh cắn cắn môi, tắt vòi nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận