Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bất quá, cẩn thận ngẫm lại, nếu trong lời nói của Lâm Thanh Khải thật sự đối với cô có một chút dịu dàng nào đó… Tương Linh cảm thấy, cô kỳ thực không thể nhìn ra có điểm dịu dàng nào trong đó được.

Có lẽ thân thể là điều kiện tiên quyết.

Nhưng lúc ban đầu, cô thích anh cũng chính là bởi vì bề ngoài anh mà thôi. Nói cho cùng, về bản chất của hai người là giống nhau?

Cô cho rằng như vậy.

Mang theo suy nghĩ đó trong đầu, buổi tối lúc quay về ký túc xá, cô lặng lẽ cầm điện thoại thật lâu.

Vì sao con trai lại tặng quà, đưa bông tai có cái gì hàm nghĩa gì…

Giống như đem tất cả các câu hỏi này xong thì cô có thể cho ra một khẳng định kết luận rõ ràng vậy.

Cuối cùng cũng không thể tìm ra được đáp án cuối cùng.

Cô muốn thử một lần.

Mười một giờ rưỡi, Lâm Thanh Khải hẳn là còn chưa ngủ. Tương Linh mở tin nhắn ra, chần chừ một lúc lâu rồi bấm ba chữ gửi qua.

“Ngủ rồi sao?”

Vừa ấn gửi, cô liền hối hận rồi. Cứ như là lời mời gọi vậy, đêm khuya tịch mịch lão lưu manh cố ý quấy rối con gái nhà lành.

Định rút về, lại ngưng lại. Tương Linh hơi mím môi: Liền thử một chút.

Cô nghẹn họng, vẫn nằm sấp ở đàng kia không nhúc nhích nhìn chằm chằm màn hình.

Một phút đồng hồ.

Hai phút.

Ba phút.

Màn hình sớm tối sầm, khí thế nổi lên bừng bừng vừa rồi càng ngày càng yếu. Nhớ tới lúc Lâm Thanh Khải đọc tin nhắn của cô gái kia xong. Anh chỉ lườm một cái, cầm di động ném sang một bên.

… Có chút xấu hổ muốn chết.

Tim đập nhanh đến hụt hơi. Tương Linh luống cuống nắm lấy lọn tóc mềm.

Liền một giây sau, di động bỗng dưng sáng.

Do quên điều chỉnh âm lượng nên tiếng chuông vang lên.

“Trễ như vậy, ” bạn cùng bàn đang ngồi trước đèn học vùi đầu viết báo cáo, ngẩng đầu, “Ai vậy?”

Tương Linh một tay che màn hình, đáp nhanh: “Điện thoại!”

cô đi dép lê, đang do dự là nên vào toilet hay là ra ban công, trong lúc đó do dự một giây chọn chạy ra ban công.

“Vâng.” Thanh âm còn có điểm thở gấp.

Lâm Thanh Khải nghe ra được liền nở nụ cười nhẹ nhàng, “Sao còn chưa ngủ?”

Có lẽ là do anh đeo tai nghe nên thang sắc thật rõ ràng, âm cuối nhẹ bổng hướng thẳng vào trong lòng Tương Linh mà nhẹ rung động.

Gió đêm rất yên tĩnh.

Cô nằm sấp đến trên lan can, nhìn dưới lầu hai dãy đèn đường hai bên bao quanh, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

Tương Linh vốn đã dự tính trong đầu vài câu để nói với anh rồi.

chỉ là sự thực chứng minh, những thứ gọi là dũng khí này nọ chỉ mãnh liệt lúc bản thân đang nằm trên giường mơ mộng mà thôi.

Còn đến thời khắc mấu chốt, bị gió thổi qua, toàn bộ câu chữ đều lặng lẽ bay tan tác theo gió. Một chữ cô cũng nói không nên lời.

Cũng may Lâm Thanh Khải không hỏi cô tìm anh làm gì *. Chỉ nói: “Chờ anh một lát.”

Tương Linh liền yên tĩnh cho đến khi nghe được tiếng hít thở ổn định của anh.

Ánh trăng rất sáng. Đối diện với cây đèn trước ký túc xá, mỗi một bậc thang đi xuống ban công in bóng do ánh trăng tạo ra.

Cô nhìn.

Qua điện thoại cô nghe thấy tiếng bước chân ở phía bên kia, tai cô nghe thấy tiếng sột soạt, cuối cùng là tiếng cửa ra ban công bị đóng lại.

“Mấy bạn cùng phòng anh toàn làm điều vô nghĩa.” Lâm Thanh Khải kéo tai nghe, giọng nói âm trầm lại vang lên, “Vừa đọc tin nhắn của em xong.”

Ngữ khí bình thản tựa như chuyện đương nhiên.

Giống như bạn bè, cũng giống như là bạn gái.

Tương Linh thích nhất loại cảm giác thân mật mà lại không dấu vết như thế này. Cô nghĩ nghĩ, theo trọng tâm đề tài mà anh đang nói đến: “Các anh nói chuyện gì thế?”

Lâm Thanh Khải cười, nói qua loa cho có câu trả lời, “Mấy chuyện của đàn ông con trai thôi.”

“Hả?” Tương Linh bị anh làm cho trở nên ngốc nghếch, nhất thời chưa lĩnh hội được ý anh.

Bên kia tĩnh lại. Có thanh âm vang lên khi, cô có thể nhận ra đó là bật lửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận