Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh không nhìn thấy cô.

Không nhanh không chậm đi vào bên trong, lười biếng đứng qua một bên.

khoảng cách giữa hai người khá xa, trung gian còn có vài đoàn người đang chờ khác. Có mấy bạn học cùng lớp cũng chú ý tới anh, nhìn vài lần, sau lại liếc Tương Linh.

Sau khi Tương Linh do dự một lúc thì cô quyết định không tiến lên gặp anh.

Trước khi tan học, cô đã gửi tin nhắn cho anh. Nói là có chút việc, anh cũng không hỏi gì nhiều. Không ngờ lại gặp nhau ở chỗ này.

Rất nhanh, lớp trưởng lớp kia đã kêu bọn họ cùng nhau đi vào. Tương Linh đi theo đám người cuối cùng, đi vào thang máy.

Một chuyến chứa không nổi, lại chờ chuyến thứ hai.

Cuối cùng này lần không gian đã trở thoáng đãng hơn rất nhiều. Cửa thang máy mở ra, ấn số tầng, có vài người nói nói cười cười tiến vào.

Là mấy người Lâm Thanh Khải.

“Ồ, là Tương Linh sao!” Lại là bạn của anh: “Trùng hợp ghê.”

Tương Linh nhìn bọn họ, cười cười.

Có vài nam sinh khác tới, không gian nhất thời lại trở nên chật chội.

Cửa thang máy đóng. Hai nhóm người mặc ai nấy nói, cũng trở nên náo nhiệt.

Trừ Tương Linh ra.

Cô đứng một bên, Lâm Thanh Khải liền xích lại ở bên cạnh cô, có chút gần với mặt cô.

Cô cụp mắt xuống nhưng vẫn có thể ngửi thấy được mùi thơm trên chiếc áo sơ mi ngắn tay của anh hoà cùng với độ cơ thể.

Khi đối mặt anh trước mặt người khác, luôn có chút quẫn bách. Lại nhớ tới cuộc điện thoại tối hôm qua, cô lại càng không biết nói cái gì thích hợp. Tầm mắt mông lung, nhất quyết không chịu nhìn mặt anh.

Lâm Thanh Khải nhìn bộ dạng này của cô, nhàn nhạt cười.

“Đây chính là có chút việc của em à?” Anh hỏi.

Lồng ngực đập mạnh, thanh âm cùng hơi thở đều như ở nơi hư vô, phả qua trên đỉnh đầu.

Tương Linh gật đầu, “Hôm nay sinh nhật bạn cùng lớp.”

“Bạn nào?” Tuỳ ý hỏi.

“Lớp trưởng.”

Lâm Thanh Khải cười liếc nhìn cô một cái.

Tương Linh trở ngại ngùng, cạnh cô còn có bạn cùng lớp ở đây, cũng không thể trực tiếp giải thích. Bên hông trái khuất mắt bỗng xuất hiện một luồng nhiệt độ.

Bàn tay. Lòng ngón tay thật nóng, có chút khô khan. Không có động tác nào khác, chỉ là nắm ở phía dưới thắt lưng một chút, ôm lấy.

Hô hấp cô chậm lại.

Hai người vốn là đứng vào gần, những người khác lại đều tự mình tìm chủ đề nói chuyện với nhau, dường như không có bất cứ ai để ý đến bên này.

Chính là, Tương Linh mỗi lần bị anh đụng chạm, sẽ nhạy cảm như vậy.

Cô cắn cắn môi, lặng lẽ bảo anh không nên. Lâm Thanh Khải cười nhẹ, không buông.

Tương Linh đành phảu tự mình động thủ.

Cô nhẹ nhàng đẩy tay của anh ra.

Lâm Thanh Khải cũng rất phối hợp. Cô lấy ngón tay đẩy anh ra thì anh lại lập tức cầm lấy. Sau đó tự nhiên nắm lấy tay cô.

Lòng ngón tay cùng lòng ngón tay mỗi lần chạm nhau, cảm xúc dâng lên đều là ái muội. Đốt ngón tay của anh, lòng bàn tay có vài vết chai, tất cả xúc giác đều vô cùng rõ ràng.

Tai Tương Linh nóng đến muốn cháy cả tóc.

Lần đầu tiên cô nắm tay anh như vậy!Một nhóm đi vào thang máy bên cạnh, nhóm còn lại đi theo hướng rẽ hành lang.

Mấy vị nam sinh đi phía trước, bạn bè của Lâm Thanh Khải nhiệt tình như lửa, “Như thế này đi chúng ta này tham quan tòa nhà.”

“A…” Tương Linh không tự giác liếc mắt trên người Lâm Thanh Khải một cái.

Anh cảm nhận được, hướng cô cười khẽ: “Muốn đi không?”

ngọn đèn hành lang ố vàng, ánh lên ngón tay anh dài mà sạch sẽ.

trên lưng Tương Linh dường như còn giữ xúc cảm của nó, thanh âm nhẹ đi vài phần, “Để em xem đồng hồ đã.”

Nói là nói như vậy. Cô cũng thừa biết, nhóm người này chắc chắn muốn bọn anh kết thúc sớm.

Tiệc sinh nhật đơn giản là chia một ít bánh ngọt, vài thành viên tích cực thì thay nhau ca hát làm náo động, sau đó có thể tan cuộc rồi. Tương Linh vẫn là không thuộc loại bộ phận náo nhiệt kiểu này.

Cô ngồi ở trên góc ghế sofa,ngồi nhâm nhi đĩa trái cây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận